The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2522 lượt.

tới tóm lấy cánh tay Thư Sướng.
Thư Sướng đang lảo đảo đứng không vững thì bị một đôi tay ôm chặt lấy.
"Bùi Địch Văn, anh là đồ rác rưởi, buông Xướng Xướng ra". Thắng Nam từ trên xe nhảy xuống, hai mắt trợn tròn.
Bùi Địch Văn chỉ hơi buông ra, chuyển thành một tay quàng vai cô, cũng không thèm nhìn tới Thắng Nam mà nhìn Thư Sướng chằm chằm với ánh mắt quái dị, "Thư Sướng, chúng ta nói chuyện được không?"
"Có chuyện gì để nói với loại người coi tình cảm là trò chơi như anh chứ?" Thắng Nam kéo Thư Sướng lại, đứng chặn trước mặt Bùi Địch Văn.
"Thư Sướng, cho dù là một người bị kết án tử hình cũng vẫn có quyền được bào chữa", Bùi Địch Văn đẩy Thắng Nam ra, "Cảnh sát Mục, cô cho tôi và Thư Sướng một không gian độc lập được không?"
"Không được! Bây giờ Thư Sướng không còn bất cứ quan hệ gì với anh nữa. Nếu anh còn không buông ra thì đừng trách tôi sử dụng vũ lực".
"Ai nói chúng tôi không còn quan hệ gì?" Bùi Địch Văn nhìn Thắng Nam với ánh mắt lạnh thấu xương, "Chúng tôi vẫn là người yêu, chưa hề chia tay".
"Ha ha, tôi thật sự muốn vỗ tay khen ngợi độ dày của da mặt anh! Anh cần một nghi thức chia tay kiểu gì, thử nói cho tôi nghe xem nào!" Thắng Nam cười lạnh.
"Thắng Nam, bạn đi trước đi!" Sắc mặt vẫn trắng xanh, Thư Sướng mở miệng, hờ hững nhìn Bùi Địch Văn, "Được, chúng ta nói chuyện!"
"Xướng Xướng?" Mặt Thắng Nam tối sầm.
"Không sao đâu. Thắng Nam, sáng mai nhớ đến đón tớ". Thư Sướng cố nặn ra một nụ cười, rút tay lại nói với Bùi Địch Văn, "Chúng ta vào quán cà phê này luôn hay anh còn có nơi khác thích hợp hơn?"
Khuôn mặt thanh tú của Thư Sướng hơi phù thũng, môi trắng như tờ giấếu ớt đến mức một cơn gió cũng có thể thổi ngã. Bùi Địch Văn từ bỏ ý nghĩ đến một nơi yên lặng, "Ở đây luôn!" Anh nói.
Hai người một trước một sau đi vào quán cà phê, thật trùng hợp, họ vẫn ngồi đúng bàn Thư Sướng và Thắng Nam vừa ngồi. Buổi chiều mùng năm Tết, các đôi tình nhân ngồi đầy trong quán, việc làm ăn của quán rất tốt.
Bùi Địch Văn gọi một cốc cà phê đen, Thư Sướng xua tay với nhân viên phục vụ, "Tôi đi ngay bây giờ!"
Bùi Địch Văn cau mày, tự ý gọi cho cô một cốc trà sữa hoàng gia, đây là thứ đồ uống cô thích.
"Thư Sướng", anh nhìn cô nghiêm túc, "Xin lỗi đã để em phải tủi thân".
Cô nhìn thẳng vào anh ta, nói lạnh nhạt, "Tủi thân một chút cũng không sao, ít nhất em cũng đã thấy rõ một người, hiểu rõ một vài chuyện. Từ nay trở đi em sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa. Con người luôn trưởng thành nhờ vấp ngã, cuộc đời lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió thì quá nhạt nhẽo vô vị".
Anh hơi bực bội, nhưng anh không có thời giờ để tâm tới vấn đề này, "Thư Sướng, có một số việc không hề giống như những gì em nhìn thấy", Bùi Địch Văn do dự một chút, "Trước đây anh chưa nói không phải vì anh cố ý giấu em. Chuyện này quá phức tạp. Anh chưa nói với em là vì anh thật sự có quá nhiều... nỗi đau không thể nói ra. Còn có..."
Cô ngắt lời anh, "Anh vẫn có thể giữ yên lặng tiếp. Bởi vì những chuyện đó không có quan hệ gì với em nữa. Em đồng ý vào đây với anh là vì em muốn nghiêm túc nói với anh: Bùi Địch Văn, chúng ta chia tay! Anh làm cong việc Tổng biên tập của anh, em làm công việc phóng viên của em, nếu trong công việc có những lúc không thể không gặp nhau thì em vẫn tôn trọng anh, nhưng trong lòng em sẽ coi anh như một người lạ".
"Thư Sướng, anh có thể hiểu tại sao em nói như vậy. Nhưng em nghe anh nói hết lời được không?" Anh cẩn thận thò tay ra định nắm lấy tay cô nhưng cô đã rụt tay về.
Cô ngẩng đầu thấy Bùi Địch Văn cắn chặt răng, khuôn mặt trở nên vặn vẹo. Cảm thấy mềm lòng, đột nhiên cô lắc đầu ra lệnh cho chính mình phải cứng rắn lên.
"Bùi Địch Văn, cơ hội không phải là thứ người khác cho mình mà phải do chính mình giành được. Lúc em kí tên bán sách trên tỉnh lị, anh và Tống Dĩnh ở cùng nhau. Lúc em nhìn thấy anh và cô ta ở sân bay rồi hỏi anh, anh nói đó chỉ là một đối tác trong công việc. Sau đó trong văn phòng anh, Tống Dĩnh nói chuyện với anh rất thân mật, anh nói trước kia anh và cô ta sống cùng nhau nhưng đã chia tay. Đến bây giờ em phát hiện cô ta chính là vợ anh, đã có một đứa con với anh, thuận vợ thuận chồng, gia đình hạnh phúc, anh lại định chạy tới nói gì với em? Tình cảm này của chúng ta khởi đầu rất bất ngờ, thời gian yêu nhau cũng không dài, nhưng vẫn có quá nhiều thời gian để anh nói chuyện này với em. Tuy nhiên anh không nói, anh không nói gì hết, anh vẫn ép em đến nước nhục nhã như thế này. Nếu em không phát hiện được chân tướng thì anh sẽ tiếp tục giấu em đúng không? Em cũng muốn bị lừa mãi, nhưng em lại biết hết, thấy hết rồi. Vì vậy, Bùi Địch Văn, anh thật sự không cần bịa chuyện thêm nữa làm gì".
Bùi Địch Văn cười đắng chát, "Em cho rằng những điều anh nói đều là chuyện bịa sao?"
"Không phải à? Chẳng lẽ anh cần em phải đưa ra bằng chứng?" Thư Sướng nhướng mày mỉa mai, "Em chỉ có thể nói anh sắp xếp rất tỉ mỉ chặt chẽ. Nhưng dù chặt chẽ đến mấy cũng vẫn có sơ sót, em không có biện pháp lừa mình dối người nữa, không có biện pháp mượn danh nghĩa