XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2524 lượt.

tình yêu để lừa mình rằng chỉ cần có anh nhất thời chứ không cần mãi mãi, chìm đắm trong sự chiều chuộng của anh, bịt mắt che tai làm như mọi thứ xung quanh đều không tồn tại".
"Thư Sướng, đừng nói như vậy..."
"Thế em nên nói như thế nào? Anh cho rằng em không mâu thuẫn, không lưỡng lự sao? Anh cho rằng em nói những lời này không hề trải qua suy nghĩ sao? Lần đầu tiên nghe nói về chuyện của anh, em vẫn kiên định tin tưởng anh có nỗi khổ tâm riêng, anh che giấu là vì thiện ý, đó là cách anh bảo vệ tình yêu của chúng ta. Sau đó càng ngày em nghe thấy càng nhiều, trong lòng em vẫn bào chữa giúp anh, cuộc hôn nhân giữa anh và Tống Dĩnh là một cuộc hôn nhân vì chuyện làm ăn, không xuất phát từ tình yêu, nói không chừng anh và cô ta đã li thân hoặc li hôn. Nhưng kết quả là khi ngồi trên xe buýt đi qua khu nhà họ Bùi em đã nhìn thấy anh và cô ta tay trong tay, bế con gái hai người trong lòng, anh cười với vẻ mặt hiền từ, em còn biết thuyết phục chính mình thế nào nữa? Rồi sau đó vợ anh nói với em cô ta biết quan hệ giữa em và anh, nhưng cô ta sẽ bao dung. Thậm chí cô ta còn rút chi phiếu ra như trong TV, hỏi em muốn bao nhiêu. Bùi Địch Văn, nếu đây là cái anh gọi là tình yêu thì tình yêu của anh mang đến cho em cái gì? Nhục nhã, thê thảm, tủi hổ! Nếu là anh thì anh còn có thể kiên trì được không?"
Mặt Bùi Địch Văn lập tức sa sầm, "Cô ta nói với em như vậy à?"
Thư Sướng cười mỉa mai, "Bùi Địch Văn, thực ra anh rất may mắn vì có một người vợ hiền lành như vậy. Nhưng em không muốn ca ngợi cô ta".
"Xin lỗi, Thư Sướng, cô ta không có quyền nói với em như vậy".
"Vậy cô ta có quyền làm gì? A, em biết bố anh có hai bà vợ chung sống cực kì hòa thuận, có phải anh cũng muốn học ông ấy? Anh cũng sẽ cho em một danh phận?"
"Đừng nói vớ vẩn như vậy!" Khóe miệng Bùi Địch Văn co giật đau khổ, "Thư Sướng, có thể bây giờ em không thể hiểu hết thảy những gì anh làm, nhưng em nhất định không được bóp méo tình cảm của chúng ta. Anh yêu em, Thư Sướng, yêu thật lòng. Tình yêu này cũng rất sạch sẽ, rất thiêng liêng, có điều em phải cho anh một thời gian..."
Thư Sướng lắc đầu bi thương, "Bùi Địch Văn, cho dù bây giờ anh li hôn, trở lại thành một người tự do thì em cũng không muốn còn có quan hệ với anh nữa. Một người đàn ông vứt bỏ vợ con thì cho dù có kiệt xuất, có hơn người đến mấy cũng không đáng để yêu. Ai có thể bảo đảm mấy năm sau người bị vứt bỏ tiếp theo sẽ không phải là mình? Huống hồ địa vị của anh vẫn xa không với được như vậy. Em không tìm được bất cứ lí do nào để yêu anh, chúng ta chia tay!"






Bùi Địch Văn ngẩng đầu lên thở dốc. Một lớp sương mù từ từ hiện lên che phủ hai mắt anh.
Vài giây rất ngắn nhưng lại dài như cả trăm năm, anh nói, "Thư Sướng, coi như đây là một câu cuối cùng trong vở kịch của anh: Anh - Bùi Địch Văn, cả đời này chỉ yêu duy nhất một người, cũng là tình yêu cuối cùng trong đời, tên người đó là Thư Sướng".
Giọng nói nghiêm túc và kiên định.
Cô cười nhàn nhạt, "Cảm ơn, nghe lời này em thấy rất yên tâm, rất thỏa mãn hư vinh".
"Em muốn làm gì anh không ngăn được, nhưng tình cảm của anh dành cho em vẫn như trước kia, vĩnh viễn cũng không thay đổi". Anh nhìn cô.
Vu Phân tức giận kêu lên với Thư Tổ Khang, "Rõ ràng là nó vô lí đúng không ông?"
Thư Sướng lao vào phòng, sập cửa đánh rầm một tiếng, nhào lên giường khóc đến mức cả người run rẩy.
Trong quán cà phê, từng có lúc cô rất muốn nói với Bùi Địch Văn rằng cô đã có thai, anh là bố đứa bé, anh có quyền được biết. Nhưng lời ra đến miệng cô lại quyết định nuốt vào bụng.
Đã đến nước này, cô không muốn dùng em bé để trói chặt hai người với nhau làm gì nữa. Đã chia tay thì phải gọn gàng dứt khoát như nòng nọc đứt đuôi.
Nhưng cô lại nghĩ ngợi không tự chủ được, nếu anh không phải người thừa kế của Tập đoàn Hằng Vũ, nếu anh đã li hôn, nếu anh chưa từng lừa gạt cô bao giờ thì bọn họ sẽ vui mừng chào đón sinh mạng nhỏ nhoi này đến mức nào?
Không có nếu.
Cô và Dương Phàm đã đăng kí kết hôn, kết quả Dương Phàm trở thành chồng người khác.
Cô và Bùi Địch Văn đã yêu nhau ngọt ngào, có kết tinh của tình yêu, kết quả đứa con chết non trong bụng.
Vừa mới bước vào những ngày đầu tiên của tuổi thứ hai mươi bảy, cô đã làm vợ chưa cưới của người khác, đã làm bạn gái của người khác, đã làm mẹ trẻ con. Trăm vị cuộc đời vị nào cũng đã được nếm, có điều cuối cùng vẫn chỉ là công dã tràng.
Thư Sướng khóc đến khi ngủ thiếp đi, đang ngủ lại khóc tỉnh lại, một đêm ngơ ngẩn. Thư Tổ Khang đi lên gõ cửa nhưng cô cũng không nghe thấy.
Phương Đông vừa hửng sáng Thắng Nam đã đội sương giá lái xe tới. Cô cũng không ngủ ngon, quầng mắt xanh đen. An Dương đứng đằng sau cô, vẻ mặt ngưng trọng.
Vu Phân mời hai người ăn sáng, Thắng Nam nói đã ăn sáng rồi, hôm nay cô đến đón Thư Sướng cùng lên tỉnh lị họp trường, phải đi khoảng vài ngày.
Vu Phân không suy nghĩ nhiều, bà cảm thấy như vậy cũng rất tốt. Sau khi trở về từ Hồng Kông, tính tình Thư Sướng trở nên rất