The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2478 lượt.

hắng Nam.
"Xướng Xướng, người phụ nữ đó có bắt nạt bạn không?" Thắng Nam vội vàng hỏi.
"Bạn cầu cứu Ninh Trí à?"
"Ờ, lúc này anh ta không thể hiện thì đợi lúc nào? Đàn ông chính là để dũng cảm đứng ra những lúc này, vừa nghe tớ nói anh ta đã hoảng lên rồi".
Thư Sướng cười mệt mỏi, "Thắng Nam, có phải bạn bán rẻ tin tức tình báo về tớ cho anh ta không? Anh ta trả bạn bao nhiêu tiền?"
Thắng Nam giật mình rồi lập tức gầm lên, "Sao bạn lại nói thế? Tớ là loại người bán bạn cầu vinh sao? Tớ thấy anh ta yêu bạn thật lòng nên thỉnh thoảng mới cho anh ta một vài cơ hội thôi. Nhưng những gì không nên nói thì tớ không bao giờ để lộ cho anh ta nửa lời".
"Ví dụ như chuyện gì?" Thư Sướng đùa cô.
"Về Dương Phàm và Bùi Địch Văn, tớ đếch nói một tiếng nào cả". Thắng Nam tức giận đến thở hổn hển.
Thư Sướng cười, "Thắng Nam, bạn nói thô tục quá".
"Tớ còn muốn đánh bạn nữa, dám bôi nhọ tớ! Hừ, cẩn thận không tớ đoạn tuyệt quan hệ với bạn đấy".
Thư Sướng vội xin tha, nịnh nọt đủ mấy phút Thắng Nam mới chịu thôi.
Quét thẻ ra khỏi trung tâm thẩm mỹ, Thư Sướng không đi thang máy mà đi thang bộ xuống tầng sáu, vừa đi vừa than thở trong lòng. Không phải vì những gì Kiều Kiều nói tối nay, thực ra rất nhiều lúc cô biết Ninh Trí nói dối, có điều cô không bao giờ lật tẩy.
Làm bạn với Thắng Nam nhiều năm như vậy, cô biết Thắng Nam tuyệt đối giữ mồm giữ miệng đối với những chuyện riêng tư của cô. Ninh Trí lại nói anh ta biết cô yêu Bùi Địch Văn là do Thắng Nam nói với anh ta. Nếu cô đoán không sai thì anh ta được biết vì Tống Dĩnh nói. Còn cả bức thư tố cáo đó, cô vừa nhìn mấy chữ trên bức thư đã nhận ra là chữ của Trưởng phòng Phùng trong công ty Trí Viễn.
Trưởng phòng Phùng cùng cô lo liệu tang sự cho Thư Thần, anh ta ngồi bên cạnh cô viết danh sách người phúng viếng. Anh ta viết chữ không bao giờ viết ngoáy mà lúc nào cũng vuông thành sắc cạnh.
Trưởng phòng Phùng và cô không có xích mích gì nên không thể có chuyện anh ta cố ý vu oan cho cô được. Đương nhiên lá thư đó cũng không vu oan cho cô nổi, chỉ cần điều tra là sẽ phát hiện đó là vu khống. Nhưng nó lại có thể khiến cô sinh ra ý nghĩ rời khỏi tòa soạn, rời khỏi tòa soạn cũng chính là rời khỏi Bùi Địch Văn.
Biện pháp này khiến cả Ninh Trí và Tống Dĩnh đều đạt được mục đích.
Anh ta quả quyết chia tay với Kiều Kiều, khéo léo nói rõ về thân phận Bùi Địch Văn, hết sức thận trọng tới gần cô từng chút một, có thể coi là rất hao tâm tốn sức.
Cô biết rõ nhưng lại không nỡ chỉ trích.
Thực ra cô chẳng qua chỉ là một cố nhân anh ta biết mười năm trước, cô đáng để anh ta làm như vậy sao?
Cô rất mâu thuẫn, có lúc cô bị anh ta làm cảm động, có lúc cô sẽ sợ hãi anh ta. Ba mươi sáu kế trong tình yêu, dùng một vài tiểu xảo trong tình yêu thì cô có thể chấp nhận. Nhưng nghĩ ngược lại, anh ta quả thật là một người đàn ông có quá nhiều âm mưu. Thảo nào tuổi tác anh ta không lớn mà lại có thể làm cho công ty Trí Viễn phát triển tới quy mô như bây giờ.
Cô chỉ có thể cảm thấy may mắn vì cô là người anh ta thích chứ không phải kẻ thù của anh ta. Đối với bất cứ người nào, việc trở thành kẻ thù của anh ta cũng là điều rất đáng sợ.
Anh ta khiến cô cảm thấy nan giải.
Đã đến nước này, anh ta sẽ không để chính mình tay không mà về. Một người đàn ông như vậy cũng giống như một con báo dồn sức lấy đà, anh ta có thể nhẫn nại trước vô số khó khăn nhưng đã làm gì là nhất định phải làm được. Bình thường anh ta rất lạnh lùng, rất tuyệt tình, nhưng một khi đã động lòng thì có lẽ sẽ là suốt đời suốt kiếp!
Nhưng cô lại không thể cảm thấy rung động vì anh ta, không biết vì sao. Có lẽ là vì có một người đã chiếm vị trí quá lớn trong trái tim cô. Người đó có dáng người cao cao, gương mặt đẹp trai, khí chất cao quý, ánh mắt lạnh nhạt, âm thanh trầm thấp dễ nghe.
Thư Sướng cắn môi ngồi xuống một chỗ trống trong góc quán cà phê, cô chỉ gọi một cốc nước chanh.
Nhân viên còn chưa mang nước ra cô đã nhìn thấy Ninh Trí xuất hiện ngoài cửa. Anh ta sốt ruột nhìn quanh khắp nơi, đến lúc nhìn thấy cô, cơ mặt cứng đờ của anh ta hơi run run, anh ta vội vàng đi tới.
"Em ăn tối chưa?" Anh ta ngồi xuống, Thư Sướng ngửi thấy trên người anh ta có mùi rượu rất nồng, "Trời ạ, anh uống rượu mà vẫn lái xe?" Cô cau mày.
"Anh uống không nhiều". Ninh Trí cầm tay cô, cô cảm thấy lòng bàn tay anh ta nóng bỏng, nhìn kĩ lại thì thấy mặt anh ta cũng đỏ bừng.
"Không nhiều cũng không được lái xe. Anh không biết luật giao thông phạt tội lái xe sau khi uống rượu rất nặng à? Phải ngồi tù, còn bị phạt tiền nữa". Thư Sướng sốt ruột.
"Tại anh sốt ruột quá mà. Anh gọi sáu cuộc điện thoại mới thấy em nghe máy, anh cho rằng em... đang giận anh, điều này còn nghiêm trọng hơn cả ngồi tù và phạt tiền".
Thư Sướng hơi nhắm mắt, anh ta luôn cẩn thận, lo lắng về hết thảy những gì giữa cô và anh ta.
"Thư Thư, em... không giận chứ? Tất cả đều là chuyện quá khứ rồi. Có thể em sẽ cảm thấy anh vô trách nhiệm, thực ra khi được so sánh, khi đã trải qua mới biết thứ gì thích hợp với mình