Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2467 lượt.

thực tập!"
"Anh chị là thanh mai trúc mã chơi với nhau từ bé, giai đoạn thực tập của anh có vẻ dài quá nhỉ! Thư Sướng, chị đừng làm khó Tổng giám đốc Ninh quá. Em cũng là đàn ông, nhưng em không thể không nói rằng trong xã hội hiện nay thật hiếm có người đàn ông nào chung tình như Tổng giám đốc Ninh".
"Nếu bài cậu viết cũng lưu loát như mồm mép cậu thì tốt biết mấy". Thư Sướng đỏ mặt trợn mắt nhìn Diệp Thông.
Diệp Thông cười ha ha, gãi đầu, "Sẽ được như thế mà, chẳng chóng thì chầy, lo gì".
Tân Giang không có đường bay thẳng đi Côn Minh, trước hết phải bay tới Thượng Hải rồi mới bay tiếp từ Thượng Hải đến Côn Minh. Diệp Thông và Thư Sướng xuất phát từ Tân Giang lúc một giờ chiều, đổi máy bay bay tới Côn Minh đã là tám giờ tối. Côn Minh và Tân Giang lệch nhau hai múi giờ nên dù đã tám giờ nhưng trời còn chưa tối hẳn, nhiệt độ hai mươi độ, bên ngoài đang mưa to như trút nước. Máy bay lượn mấy vòng trên không, cơ trưởng xin lỗi mọi người và thông báo chỉ có thể hạ xuống sân bay Lệ Giang .
"Lệ Giang? Chính là kinh đô diễm ngộ mà mọi người vẫn thường nói ấy à?" Diệp Thông chen giữa một đám du khách, cực kì hưng phấn.
Thư Sướng cũng chưa từng tới Côn Minh, có điều cô đã xem không ít tư liệu giới thiệu về Lệ Giang. Lần này nhiệm vụ phỏng vấn của hai người rất nặng, cô không muốn mượn cơ hội này để du ngoạn.
Ông trời tạo cơ hội cho cô, tâm tình cô cũng hơi xúc động.
Máy bay hạ xuống, tiếp viên hàng không mở cửa khoang ra, xe cầu thang còn chưa kết nối với máy bay xong Diệp Thông đã trợn tròn mắt nhìn, "Chị xem kìa, mây hạ hết xuống đỉnh núi rồi. Sao mây ở đây lại thấp thế?"
Tiếp viên hàng không đang tiễn khách bật cười, "Đó là sương, ở trên núi thì gọi là sương, sương bay khỏi đỉnh núi lên trên trời mới gọi là mây".
"Em đúng là kiến thức nông cạn". Diệp Thông cũng cười.
Đi lên xe cầu thang, một trận gió lạnh thổi tới, Thư Sướng hít sâu. Gió Lệ Giang hơi lạnh, rất ẩm ướt.
Sân bay Lệ Giang là một lòng chảo hẹp và dài, ba mặt là núi, một mặt tương đối bằng phẳng chính là đường bay. Sân bay rất nhỏ, không có xe đưa khách, đi xuống xe cầu thang là có thể đi bộ tới ngay đại sảnh sân bay. Lúc này có những mấy chuyến bay vừa hạ xuống Lệ Giang, địa điểm đợi hành lí chật cứng người.
Trên máy bay Thư Sướng uống nhiều nước, cô bảo Diệp Thông đợi hành lí còn mình thì vào nhà vệ sinh. Vào nhà vệ sinh cũng phải xếp hàng, đợi mãi mới đến lượt, đến lúc Thư Sướng từ nhà vệ sinh đi ra thì trời bên ngoài đã tối đen.
Thư Sướng lấy khăn giấy lau tay, mở khóa kéo túi xách, khởi động điện thoại định gọi về nhà báo bình an.
"Mẹ, mẹ..." Một cô bé mặc váy công chúa màu vàng nhạt ngẩng đầu lên, tay chống một cái nạng nhỏ loạng choạng bước đến gần Thư Sướng. Cô bé gọi một tiếng rất vui vẻ rồi ném nạng ôm lấy hai chân Thư Sướng.
Thư Sướng ngây người không dám cử động.
"Tiểu thư, đây không phải mẹ". Một phụ nữ trung niên da đen sẫm chạy tới bế cô bé lên. Nhìn trang phục, tướng mạo và cách nói chuyện vất vả của bà ta thì Thư Sướng đoán rằng bà ta là người Philippines.
"Mẹ!" Một hàng nước dãi chảy theo khóe miệng xuống vạt váy trước ngực cô bé, cô bé vẫn cười hì hì nhìn Thư Sướng.
Người phụ nữ trung niên luống cuống lấy khăn tay ra lau giúp cô bé, vừa lau vừa cười cười xin lỗi Thư Sướng.
Nét ngơ ngẩn trên mặt cô bé rất quen thuộc, tim Thư Sướng đập thình thịch, cô lập tức cúi đầu vội vã chạy về phía Diệp Thông.
"Hành lí đến chưa?"
"Còn chưa thấy đâu", Diệp Thông quay sang nhìn cô, "Thư Sướng, chị có bị hội chứng cao nguyên không? Sao sắc mặt trắng bệch thế?"
"Có thể là thế!" Thư Sướng không nhịn được dùng khóe mắt liếc tìm bóng dáng cô bé.
Thế giới không nhỏ đến mức này chứ!
Người phụ nữ trung niên nhặt cây nạng lên, bế cô bé đi về phía một người phụ nữ đeo túi xách LV, tướng mạo đầy đặn mà uy nghiêm, búi tóc vấn cao đúng hình tượng một quý bà mẫu mực. Trên gương mặt tôn quý, cao nhã của quý bà có một vài nét khiến Thư Sướng nhìn thấy mà giật mình. Phía sau quý bà còn có hai người. Một người phụ nữ chăm sóc sắc đẹp rất cẩn thận, có thể thấy khi trẻ tuổi cũng là một đại mỹ nhân, bà ta ăn mặc cũng rất sang trọng, có điều khí chất lại kém quý bà phía trước một chút, trước khi nói luôn phải thoáng nhìn quý bà nọ. Người còn lại là một người đàn ông to khỏe đẩy xe hành lí, bộ dạng phục tùng, trên xe có mấy túi hành lí to.
Anh ấy không đến. Thư Sướng thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Du lịch cũng phải rắc rối thế cơ à, nào là đầy tớ nam, nào là hầu gái". Mấy người đó quá nổi bật, những người đợi hành lí đều không hẹn mà cùng nhìn về phía đó. Diệp Thông nhìn theo, không nhịn được nhún vai, "Người Hồng Kông, nói tiếng Quảng Đông. Đứa bé đó có vẻ có vấn đề".
Thư Sướng chớp chớp mắt không trả lời.
Cô bé dang tay ra với quý bà, quý bà liếc nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, người đẹp đứng tuổi phía sau vội vàng đón lấy cô bé.
Cô bé cười ngây ngô, nước dãi ướt cả vạt áo người đẹp đứng tuổi. Người đẹp đứng tuổi cau mày né tránh, trong mắt thoáng hiện một vẻ bất đắc dĩ.
Người phụ nữ P