Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2476 lượt.
nhất". Ánh mắt dịu dàng của anh ta như bao trùm lên người cô không để sót bất cứ góc nào.
Thư Sướng không nói tiếp, cô mấp máy miệng, một hồi lâu mới hỏi, "Anh muốn uống gì?"
"Anh còn uống gì được nữa, anh vừa đi ăn cơm với đám quan chức cục xây dựng, hết rượu trắng đến rượu vang, cuối cùng còn chuyển sang bia nữa. Anh uống đến mức không dám thở mạnh vì sợ sẽ nôn mất".
"Đấy là cái gọi là không nhiều của anh à?" Thư Sướng trợn mắt nhìn anh ta.
Anh ta cười sung sướng, "Thư Thư, nhìn em thế này làm anh nhớ tới lúc em cắn bị thương tay anh, mặc dù vẻ mặt em tỏ ra không quan tâm nhưng thực ra trong lòng em rất thương anh. Em đang quan tâm đến anh đấy!"
"Ôi!" Thư Sướng không nói gì nữa, cô vẫy tay gọi nhân viên thanh toán.
Lúc anh ta đứng dậy hai chân hơi loạng choạng, Thư Sướng không thể không đỡ lấy anh ta. Hai người đi xuống, vừa kịp để nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát kéo chiếc Mercedes Benz màu đen của anh ta đi.
"Anh đỗ xe ở giữa cổng trung tâm thương mại?" Thư Sướng thật sự không biết nói gì nữa.
"Anh sợ em đợi lâu quá sẽ đứng dậy đi mất. Không sao, ngày mai anh đến đội cảnh sát giao thông nộp tiền phạt là xong, nói chung vẫn tốt hơn ngồi tù nhiều!" Giọng Ninh Trí hời hợt như thể chiếc xe bị kéo đi đó không phải của mình.
"Chờ ở đây", Thư Sướng lườm anh ta, "Em đi lấy xe".
"Anh đi cùng em, bãi đỗ xe tối lắm, anh không yên tâm". Anh ta nắm tay Thư Sướng, bàn tay anh ta nóng kinh người.
Hai người lái xe từ bãi đỗ xe đi ra, bên ngoài đang mưa.
Ninh Trí cũng là người cao lớn, ngồi trong chiếc Chery nho nhỏ có vẻ rất gò bó. Thư Sướng nhìn anh ta, nhớ lại rất lâu trước kia cũng có một người ngồi trong xe cô như vậy. Cô cắn môi, đè ép cảm giác đau đớn co rút xuống.
"Anh có cầm chìa khóa nhà không?"
"Để trên xe rồi! Tối nay anh ngủ nhà em, sáng mai nhờ bác gái nấu cháo cho anh, anh đau đầu quá". Ninh Trí nói rất tự nhiên.
Thư Sướng nhếch miệng, "Em đưa anh đến Tụ Hiền Uyển ngủ".
"Không đi, đó là căn hộ của em. Trừ phi em chính thức mời anh thì anh mới đến, còn thế này thì không được".
"Anh đúng là rất có nguyên tắc". Mặc dù Thư Sướng cầm chìa khóa căn hộ đó nhưng cô lại chưa bao giờ ngủ ở đó.
"Thư Thư, đây không phải nguyên tắc, đây là tôn trọng. Anh sẽ không bao giờ ép buộc em điều gì". Anh ta đột nhiên quay sang nhìn cô, mắt sáng như đèn pha.
Thư Sướng bị anh ta nhìn đến mức hoảng hốt, trời mưa đường trơn, cô mất tay lái không kịp phanh xe, chiếc xe lao xuống hàng cây phòng hộ ven đường, đầu cô lao thẳng về phía vô lăng. Cô nhắm mắt nhưng lại không nghe thấy tiếng đập đầu vào vô lăng, trước mắt cũng không thấy đom đóm quay vòng. Cô ngẩng đầu nhìn, cả người cô nằm trong lòng Ninh Trí. Đúng lúc xe mất lái thì Ninh Trí đã nhanh chóng nhào người sang ôm chặt lấy cô.
Chân tay cứng đờ, Thư Sướng ngẩn ra mấy phút mới trở lại bình thường. Ninh Trí vẫn ôm chặt lấy cô, Thư Sướng giãy ra khỏi vòng tay anh ta, sờ sờ đầu anh ta. Sau gáy sưng lên một cục, cả người anh ta không hề nhúc nhích. Cô đưa ngón tay đến dưới mũi anh ta thăm dò, đột nhiên Ninh Trí mở mắt ra, "Thư Thư, em đau ở đâu?"
Thư Sướng tức giận đẩy anh ta ra, "Anh điên rồi, tại sao phải làm như vậy?" Giọng cô hơi nghẹn ngào, trái tim trĩu nặng.
"Thư Thư, trên đời này anh không còn một người thân nào nữa, bây giờ em là người thân duy nhất của anh. Em biết thế nào gọi là duy nhất không? Thư Thư, để anh yêu em, được không?" Anh ta từ từ ngồi thẳng dậy, nắm chặt hai vai cô, chịu đựng cảm giác đau đớn sau gáy.
Thư Sướng ngẩng đầu nhìn phía trước xe. Bên ngoài mưa càng ngày càng to, trước mắt cô mọi thứ trở nên lẫn lộn.
"Tin tức trong ngày: Một thanh niên người Vân Nam tên là Lí Kiều Minh bị tạm giam hình sự vì tội chặt cây rừng trái phép, giam giữ tại phòng giam số 9 trại tạm giam huyện Xương Bình. Trong lúc giam giữ, Lí Kiều Minh và bạn tù chơi trốn tìm và ngã bị thương ở đầu, được đưa đến bệnh viện nhưng không cứu được. Sau khi việc này được truyền thông đưa tin đã tạo thành phản ứng rất mạnh trên mang Inte, rất nhiều dân mạng tỏ ra nghi ngờ tính chân thực của việc này. Các cơ quan hữu quan đang tiến hành điều tra vụ việc".
"Ôi, thằng bé này nhìn trẻ thật". Hình ảnh thay đổi, trên màn hình xuất hiện chân dung một nam giới trẻ tuổi, phía sau là trại tạm giam hơi cũ kĩ. Vu Phân cầm điều khiển từ xa, thở dài.
"Đây rõ ràng chính là nói bậy, bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trốn tìm?" Thư Tổ Khang tức giận đỏ bừng mặt, ngực nhấp nhô liên tục.
Vu Phân gật đầu, "Chắc chắn trong chuyện này có vấn đề".
"Ai có vấn đề đấy mẹ?" Thư Sướng xách va li hành lí từ trên tầng đi xuống, trên cánh tay vắt một chiếc áo gió màu vàng nhạt. Cô ngẩng đầu nhìn mặt trời bên ngoài, ánh nắng mãnh liệt khiến cô không thể không nheo mắt, "Hôm nay bao nhiêu độ?"
"Ba mươi sáu độ, sắp đến tiết xử thử rồi mà vẫn còn nóng như vậy, năm nay sợ rằng mùa thu sẽ rất nóng. Mẹ với bố con đang nói chuyện mà con phải đi phỏng vấn đấy. Xướng Xướng, bài này con phải viết thật tốt vào, đừng để thằng bé đó chết không rõ ràng". Vu