XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342348

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2348 lượt.

e Thư Thần nói như vậy, đầu tiên cô cảm thấy buồn cười, sau đó trong lòng bỗng dưng nóng lên, cô gục đầu lên vai Thư Thần.
Lúc này cô cần một bờ vai để dựa vào như vậy biết bao, cần một người nói với mình những lời như vậy biết bao!






Buổi tối cuối tuần, Thư Sướng trang điểm sơ qua, mặc một chiếc váy liền áo màu ngà voi và tự cảm thấy mình cũng có vài phần thục nữ.
Trước khi ra khỏi cửa cô đã tỉ mỉ kiểm tra lại bản thảo, cả bản điện tử và bản giấy đều mang theo, lại xem lại tiền mặt và thẻ trong ví.
Cô không ngốc, Bùi Địch Văn mời Giám đốc Liễu ăn cơm không phải vì công việc, cũng không phải vì tình bạn mà là vì cuốn sách của cô, theo lí thì cô nên là người trả tiền.
Còn ân tình nợ Bùi Địch Văn, Thư Sướng không biết phải trả thế nào, xem ra chỉ còn nước bán mình cho Hoa Đông buổi chiều, cần cù chịu khó làm trâu làm ngựa cho anh mà thôi.
Đi đến nhà hàng đã hẹn trước, cô phát hiện chỉ có một mình Bùi Địch Văn, trái tim cô lập tức trĩu xuống.
Thư Sướng chớp chớp mắt, bất ngờ khi thấy Bùi Địch Văn nói ra một câu quan tâm như vậy, cô cười ha ha, "Thời đại bây giờ người ta coi gầy là đẹp mà. Tổng biên tập Bùi, anh thích loại hình phì nhiêu à?"
Nói xong, Thư Sướng hận không thể cắn đứt lưỡi mình, tại sao mình lại nhàm chán như một bà tám thế này?
"Anh thích loại hình khỏe mạnh". Vẻ mặt Bùi Địch Văn vẫn bình tĩnh.
"Tổng biên tập Bùi, buổi liên hoan chiều nay thú vị thật đấy!" Thư Sướng vội đổi đề tài. Một đám văn nhân thi đấu nhảy dây, cảnh tượng đó đúng là rất buồn cười.
"Muốn làm việc có hiệu suất cao thì phải biết tự giải tỏa áp lực cho mình. Đại bộ phận công việc của tòa soạn đều phải dùng não, nếu chơi trò chơi trí tuệ thì chẳng thà quay lại làm việc còn hơn. Hôm nay em có tham gia không?"
"Em bận phô tô bản thảo sách nên không tham gia được".
"Lúc nên chơi thì phải chơi cho thoải mái, đừng nghĩ đến chuyện công việc nữa. Anh không hề tán thành việc nhân viên không ngừng làm thêm giờ, công việc anh giao cho mọi người không hề nặng".
Thư Sướng nhai đồ ăn một cách máy móc, cô cảm thấy cùng ăn cơm với Bùi Địch Văn quả là một sự hành hạ. Không biết khi đi cùng bạn gái thì có phải anh cũng đâu ra đấy như vậy hay không?
Bạn gái? Thư Sướng trộm nhìn Bùi Địch Văn, tuổi của đàn ông rất xảo quyệt, từ hai mươi lăm đến bốn mươi tuổi không có khác biệt bao nhiêu, nhìn Bùi Địch Văn từng trải như vậy, chắc là cũng đã vợ con đề huề rồi.
Có lần Mạc Tiếu nói anh ở khu Khế Viên gần bờ sông, nhà cửa ở đó đều có diện tích rất lớn, không biết trong nhà có bao nhiêu người?
Phụ nữ kiểu gì mới có thể hàng phục Bùi Địch Văn? Thư Sướng nghĩ vỡ đầu cũng không hình dung ra được. Nhưng người phụ nữ đó nhất định phải biết cách tự tìm niềm vui cho mình, nếu không cả ngày nhìn bộ mặt lạnh như đang dự một buổi họp quan trọng này thì sẽ uất ức mà chết mất.
"Muốn nói gì?" Thấy cô nhìn mình chằm chằm phải đến năm giây, Bùi Địch Văn hỏi.
"Tổng biên tập Bùi, lúc ăn cơm đừng nghĩ đến công việc, không tốt cho dạ dày". Cô nhắc khéo, ý là lúc đi làm thì anh là lãnh đạo, tôi là nhân viên, nhưng lúc ăn cơm thì anh đừng có quan cách, giọng điệu như đang làm việc công thế này.
Bùi Địch Văn cực kì thông minh, anh hiểu ngay ngụ ý của cô, "Còn phải tùy xem đối tượng ăn cơm là ai! Nếu cùng ăn cơm với bạn gái thì nội dung trò chuyện đương nhiên phải khác".
"Vậy cũng đúng!" Thư Sướng gượng cười mấy tiếng rồi cúi đầu ăn, thầm mắng mình tự tìm mất mặt.
Cơm nước xong, Thư Sướng tranh trả tiền, Giám đốc nhà hàng xua tay nói nhà hàng là khách hàng quảng cáo của tòa soạn báo nên bữa ăn hôm nay miễn phí.
Thư Sướng không yên tâm nhìn Bùi Địch Văn.
"Sao thế?" Bùi Địch Văn nhún vai.
Thư Sướng cười bất đắc dĩ, hai người một trước một sau lái xe đến phòng trà.
Giám đốc Liễu đã ngồi sẵn ở phòng trà.
"May mà tôi là khách hàng quen, nếu không còn không có chỗ ngồi!" Giám đốc Liễu bắt tay Bùi Địch Văn, hai người ngồi xuống.
Thư Sướng thầm nghĩ làm gì mà đến nỗi thế, bây giờ người dân đều không ăn cơm mà đổi sang uống trà hết rồi chắc? Nhìn quanh thấy cả phòng trà đều kín người, cô lập tức cứng họng.
Bùi Địch Văn gọi một ấm trà đại hồng bào, Thư Sướng nhìn thấy giá ấm trà này đủ để làm người ta líu lưỡi.
"Đây chính là đại hồng bào nổi tiếng trên núi Vũ Di, cái cây mọc ở trên vách núi đó à?" Giám đốc Liễu hỏi phục vụ.
Nữ phục vụ thản nhiên cười, "Sao có thể là nó được, đại hồng bào thực sự một năm chỉ có mấy lạng, không phải lãnh đạo trung ương thì lấy đâu ra mà uống".
"Thế cái này là?"
"Đây là họ hàng nhà nó".
Ba người đều cười.
Nữ phục vụ bưng một khay trà bằng gỗ mun tới đặt xuống chiếc bàn bát tiên có chạm trổ hoa văn, bên trên đặt đầy các loại dụng cụ uống trà. Trước hết cô ta giới thiệu về trà và bộ đồ trà, giới thiệu xong thì ấm nước trên bếp từ cũng đã sôi. Cô ta nhấc ấm nước lên, dùng nước sôi tráng sạch bên ngoài ấm trà bằng tử sa, sau đó lại chậm rãi tráng từng chén trà chỉ nhỏ như li uống rượu.
Thư