Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2351 lượt.

.
"Thầy bị cảm rồi à?" Đối với Thôi Kiện, Thư Sướng bao giờ cũng tôn trọng.
"Cảm lạnh, khó chịu chết đi được".
"Đó là vụ án gì?"
"Dùng súng bắn chết người, phạm nhân là một cảnh sát chuyên thi hành án".
Thư Sướng ngẩn người.
"Phỏng vấn cho tốt, vụ án này có rất nhiều người chú ý. Không được rồi, tôi phải đi đây". Thôi Kiện bám bàn làm việc đứng dậy, ho không ngừng.
Nhiệm vụ phỏng vấn bất ngờ khiến Thư Sướng cảm thấy thoải mái, bây giờ cô không có sức mạnh đọ sức với bất kì ai, đặc biệt là Đàm Tiểu Khả, rời khỏi tòa soạn báo cũng tốt.
Đeo ba lô đựng đồ nghề phòng vấn, cô đứng đợi thang máy.
Bảng số cho thấy thang máy cứ đi lên đi xuống giữa tầng mười sáu với tầng hai mươi mãi, Thư Sướng đứng chờ một hồi lâu, cuối cùng thang máy mới xuống đến tầng này.
Cửa thang máy mở ra, cô cất bước đi vào, đúng lúc hai cánh cửa sắp khép lại thì Bùi Địch Văn đã lách người vào.
Không gian chật chội ép Thư Sướng ngạt thở.
Hình như sau khi từ Quảng Đông về Tân Giang, cô đã tiếp xúc với Tổng biên tập Bùi nhiều hơn trước rất nhiều.
Đây là thiên ý hay là cố ý?
"Ra ngoài phỏng vấn à?" Bùi Địch Văn quan sát cô, ánh mắt hiền hòa.
"Vâng!" Cô nhìn cửa thang máy không chớp mắt.
"Hôm nay đi đâu?"
Cô còn chưa trả lời, lúc này chắc đang ở khoảng tầng năm hoặc tầng sáu, đột nhiên trước mắt tối om, sau đó cô không nhìn thấy gì nữa.
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, hoàn toàn là phản ứng vô thức, Thư Sướng kêu một tiếng sợ hãi và tựa vào trên vách thang máy.
"Trùng hợp nhỉ, đúng lúc thang máy gặp sự cố". Giọng Bùi Địch Văn rất thoải mái, hình như còn đang cười.
Cả người Thư Sướng rét run, đỉnh đầu đổ mồ hôi, hai chân mềm nhũn không thể đứng vững, hình như trong nháy mắt tất cả nguyên khí đều thoát hết ra ngoài qua các lỗ chân lông.
Bùi Địch Văn ấn nút báo động, không nghe được âm thanh của Thư Sướng, anh đưa tay quờ quạng, sờ thấy đầu Thư Sướng. Thư Sướng hạ thấp người né tránh bàn tay anh, "Thư Sướng, không sao đâu, công nhân sửa chữa sẽ đến ngay bây giờ".
"Em không sao". Trong bóng tối, giọng Thư Sướng cực kì trấn tĩnh.
Anh yên lặng một lát rồi nhỏ giọng nói, "Thả lỏng ra, đừng hô hấp ở cổ họng, dùng lồng ngực, hít sâu vào. Ôi, may mà có anh ở đây, nếu không một mình em..."
"Nếu anh không vào tháng máy thì nói không chừng thang máy đã không gặp sự cố". Cô cười ngắn ngủi, cảm thấy anh rất gần cô, hơi thở của anh, sự ung dung, bình tĩnh của anh khiến tâm tình cô thoải mái hơn.
"Cũng có thể". Bùi Địch Văn cũng cười, anh lấy điện thoại ra, một màn ánh sáng yếu ớt xuất hiện trong tối tăm, anh giơ điện thoại, "Giờ thì hết tối rồi".
Thư Sướng nhanh chóng nhìn thoáng qua anh, trong ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt điển trai của anh có một vẻ dịu dàng khác thường.
"Tổng biên tập Bùi", cô nhìn xuống, "Sau này... mong anh đối xử với em công bằng như những người khác, như vậy em có đạt được thành tích gì cũng sẽ có sức thuyết phục".
"Anh làm khó gì em à?" Bùi Địch Văn nhìn cô, ánh mắt thoáng có vẻ tức giận.
"Không, Tổng biên tập Bùi ưu ái em quá làm em không biết báo đáp thế nào. Em sẽ làm việc thật tốt, sẽ không để anh thất vọng". Cô cười lạnh nhạt.
Lời của Đàm Tiểu Khả vẫn đánh trúng trái tim cô.
Vài phút sau, thợ sửa thang máy mở cửa ra. Nhìn thấy người bị kẹt là Bùi Địch Văn, anh ta vội không ngừng xin lỗi.
Thư Sướng cúi đầu bước ra khỏi thang máy, vội vàng bước đi.
Bùi Địch Văn chỉ kịp nhìn thấy bên mặt cô, trắng như một tờ giấy.






Thời tiết rất đẹp, cái nóng đã không còn khắc nghiệt như trước. Gió từ ngoài cửa sổ xe thổi vào không còn mang theo hơi nóng hầm hập, mấy ngày nữa là đến Tết Trung thu rồi.
Tết Trung thu năm ngoái, Vu Phân luộc lạc, luộc củ ấu, Thần Thần ngồi ngoài sân bóc từng củ lạc đút vào miệng Thư Sướng, nhìn Thư Sướng ăn rất vui vẻ, anh mừng rỡ suýt nữa đánh đổ cả rổ lạc.
Đêm đó, mặt trăng rất tròn chậm rãi trồi lên khỏi mặt sông, cô dắt tay Thần Thần đi dọc bờ sông, đọc bài "Đêm trăng hoa sông xuân" của Lí Thương Ẩn cho Thần Thần nghe. Thần Thần nghe không hiểu, chỉ cười tít mắt nhìn miệng cô. Miệng cô mở ra, anh cũng mở miệng ra, miệng cô ngậm lại, anh cũng ngập miệng lại.
Chỉ mong năm nào cũng được thấy cảnh này.
Trại tạm giam ở ngoại ô phía đông, lái xe đi mất nửa tiếng. Thư Sướng đưa thẻ phóng viên cho cảnh vệ trại tạm giam, người cảnh vệ gật đầu cho chiếc Chery đi vào trong sân.
"Bạn gặp anh ấy chưa?"
Thắng Nam cười đắng chát, "Anh ấy không chịu gặp tớ. Ngày đi học tớ rất sùng bái anh ấy, kính trọng anh ấy, không ngờ anh ấy lại ngốc như vậy. Thôi, Xướng Xướng, bạn làm việc đi, tớ về nông trường đây".
Thư Sướng lặng lẽ đi cùng cô đến bên cạnh xe, dặn cô lái xe chậm một chút. Thắng Nam nhắm mắt lại thở dài.
Thắng Nam đã quen làm chỗ dựa cho người khác, cô không thể chấp nhận sự thông cảm, an ủi và động viên của người khác. Thư Sướng hiểu cô nên chỉ im lặng nhìn xe lăn bánh.
Thư Sướng đến gặp Giám đốc trại tạm giam trước. Trước đó Thôi Kiện cũng đã


Snack's 1967