Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342366

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.

cho thương lượng, sau đó đi sang ngồi vào xe từ cửa bên ghế lái.
Hai chiếc xe một trước một sau chạy trên đường phố.
Thư Sướng dựa vào cửa xe không còn ý kiến nữa. Trên thực tế, chân cô đã nhũn ra, hai tay run rẩy, quả thật cô không còn sức để lái xe về nhà an toàn nên quyết định nghe theo sắp xếp của Bùi Địch Văn.
Ngoài cửa xe, đèn neon lấp lánh, bóng đêm dần sâu.
Bùi Địch Văn chăm chú nhìn phía trước, vẻ mặt lạnh lùng, hai người đều không nói lời nào.
Xe dừng lại ngoài đầu ngõ, Bùi Địch Văn xuống xe, mở ví rút ra một tờ một trăm nhân dân tệ đưa cho cậu bảo vệ phòng trà, "Cậu tự bắt xe về nhé".
Cậu bảo vệ vui mừng nhận tờ tiền, luôn mồm nói, "Cảm ơn, cảm ơn!" Tối nay đúng là may mắn!
Bùi Địch Văn cầm chìa khóa nhét vào trong tay Thư Sướng, "Về tắm rửa, sau đó lên giường nghỉ ngơi. Chuyện gì cũng không được nghĩ. OK?"
"OK!" Thư Sướng gật đầu cầm chìa khóa, cô gắng nở một nụ cười.
Bùi Địch Văn đã vô số lần nhìn thấy cô cười, thanh xuân rực rỡ, thoải mái ngây thơ, đó là sự vui vẻ từ trong ra ngoài. Lúc này, cô cười còn khó coi hơn cả khóc, khuôn mặt hiện rõ vẻ cô đơn và ngơ ngác, trái tim như tan thành nước, anh nói, "Nếu em thật sự không buồn ngủ thì chúng ta đến chỗ khác ngồi".
"Không cần, cảm ơn Tổng biên tập Bùi, gặp lại anh ở tòa soạn!" Thư Sướng cúi mình chào anh rồi quay lại một cách máy móc, hai chân nặng như chì.
Nhìn cô đi vào cổng, Bùi Địch Văn mới lên xe rời đi.
Mùi thức ăn bay ra từ trong nhà.
"Xướng Xướng, về rồi à!" Vu Phân từ trong bếp chạy ra, "Buổi chiều mẹ gọi điện thoại cho Dương Phàm bảo nó đến ăn vịt hầm nhưng nó bảo nó bận việc. Mẹ đã chặt nửa con, bây giờ con mang đến cho nó đi!"
Nhìn mái tóc hoa râm của mẹ, Thư Sướng nghẹn ngào, nhẹ nhàng gật đầu, "Vâng ạ!"
Đối với con cái, Vu Phân luôn cố gắng thật công bằng, vừa chăm sóc Thần Thần trong bệnh viện, bà vừa phải quan tâm đến cô và Dương Phàm.
Kết hôn có gì tốt?
Sinh con đẻ cái, có thật sự hạnh phúc không?
"Xướng Xướng, không được ở đó muộn quá, về sớm một chút. Dù sao bọn con cũng chưa chính thức tổ chức lễ cưới, không được để mẹ chồng tương lai của con chê cười". Vu Phân là một người lạc hậu, bà cẩn thận nhắc nhở, sợ con gái mình bị người khác nói ra nói vào.
"Vâng!" Thư Sướng cầm chiếc cặp lồng Vu Phân đưa, xoay người lại ra khỏi cổng.
"Lái xe cẩn thận". Vu Phân dặn với theo.
"Con bắt taxi đi". Tay cô run đến mức cầm cặp lồng cũng không nổi, làm sao cô dám lái xe.
Thư Sướng cắn môi, cố gắng đi từng bước một thật tự nhiên. Cô biết Vu Phân còn đang nhìn mình.
Gặp một chiếc taxi ngoài ngõ, cô nói với tài xế, "Đi một vòng, đến bờ sông".
Tài xế ngẩn ra nhưng cũng không hỏi nhiều.
Bầu trời đầy sao, gió sông lành lạnh, mấy chiếc thuyền hàng đậu ở bến sông, loáng thoáng tiếng cười của các thuyền viên đang đánh bài uống rượu.
Thư Sướng xuống xe, nhìn mặt sông lấp lánh ánh sáng dưới ánh đèn đường. Chần chừ một chút, cô ném thẳng chiếc cặp lồng trong tay xuống sông.
Nước sông bắn tóe lên như có một tảng đá lớn rơi xuống, cả người mềm nhũn, cô ngồi bệt xuống cạnh một đống cát vàng khóc thất thanh.
Thực ra bất kể là nguyên nhân gì thì kết cục cũng là chia tay, tại sao cô lại đau buồn?
Mấy ngày nay chẳng phải cô vẫn bình tĩnh như không có việc gì rồi sao? Nên đi làm thì đi làm, nên ăn cơm thì ăn cơm, nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, cô vẫn thoải mái cười nói với các đồng nghiệp, cô không có ảnh hưởng gì mà!
Không, vẫn không giống.
Thư Thần là một gánh nặng không phải ai cũng có thể thừa nhận.
Con người trở nên rất nhỏ bé trước hiện thực, bị hiện thực đè cong lưng. Không phải vì đã hết yêu mà là vì bất đắc dĩ, cô có thể chấp nhận, cũng có thể hiểu được. Cô có thể chân thành chúc Dương Phàm sống tốt hơn, nếu là mình, có lẽ cô cũng sẽ lựa chọn như Dương Phàm.
Ai có thể nghĩ rằng Dương Phàm đã có Đàm Tiểu Khả từ trước rồi? Anh ta vừa ngọt ngào tình ý với Đàm Tiểu Khả, vừa cay nghiệt chỉ trích cô tàn nhẫn, bạc tình bạc nghĩa.
Đột nhiên cô cảm thấy rất ngỡ ngàng, người cô đã yêu ba năm, đã bước qua cánh cửa hôn nhân, tại sao cô lại cảm thấy giống như một người hoàn toàn xa lạ?
Bọn họ đã thật sự yêu nhau, đã suy nghĩ tới tương lai chưa?
Thực ra cũng chỉ còn có vài ngày là li hôn, sau đó Dương Phàm yêu ai cũng được. Vì sao lúc này cô lại nhìn thấy cảnh tượng đó, vì sao cô lại nghe thấy câu chuyện của Đàm Tiểu Khả đó?
Một người bị che mắt chẳng hay biết gì cũng sẽ là một người hạnh phúc.
Khi Dương Phàm giơ máy ảnh lên chụp ảnh cho Đàm Tiểu Khả thì anh ta có nghĩ đến cô không? Khi đó ngày ngày bọn họ còn gọi điện thoại, còn dịu dàng nói "Anh nhớ em!" qua làn sóng điện.
Giả! Tất cả đều là giả dối!
Nỗi thống khổ ứ đọng trong lòng hơn một tháng nay đồng loạt bùng nổ vào giờ khắc này, cô ngồi khóc đến nghẹn tiếng, đến tận lúc Vu Phân gọi điện thoại hỏi cô đã về chưa, cô mới khống chế được tâm tình rồi chậm rãi đi về nhà.
May là Vu Phân đã lên giường, Thư Tổ Khang ở bệnh viện trông nom Thư Thần, cô không cần giải thích tại sao hai mắt mình lại


Ring ring