XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2315 lượt.

n hơn cô mười hai tuổi nhưng trong lòng cô anh giống như một đứa bé, một đứa bé được chiều chuộng tới cực điểm, đồng thời cũng là người bạn tốt nhất trong lòng cô.
Tính tình Thư Sướng ngay thẳng, thông thường cô làm gì đều rất thoải mái, nhưng có một số chuyện cô lại giấu mọi người rất kĩ. Tuy nhiên bất kể là chuyện gì cô đều nói với Thư Thần.
Chuyện gì Thư Thần cũng không hiểu, anh chỉ cười ngây ngô nghịch nghịch ngón tay cô.
Mỗi khi cô có chuyện tủi thân gì như thi bị điểm kém, bị giáo viên gọi vào văn phòng giáo huấn, gây ra họa gì ở trường học, thậm chí lúc mới biết yêu cô thầm mến một nam sinh học trên cô ba khóa, dù cho rằng những chuyện này đều không phải chuyện hay ho gì nhưng cô vẫn luôn nói với Thần Thần.
Sau khi nói ra trong lòng cô sẽ cảm thấy thanh thản, vạn dặm không mây, dường như tất cả tâm sự đều được ném cho Thư Thần, cô không còn gì phải lo nghĩ nữa.
"Nhớ, Thần Thần nhớ Xướng Xướng". Sợ Thư Sướng không tin, Thư Thần lại gật đầu như gà mổ thóc. Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh trèo xuống giường đi chân đất đến mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra hai thanh kẹo sữa Alpenliebe rồi nhét vào tay Thư Sướng như thể đó là một thứ rất quý giá.
Viền mắt Thư Sướng đỏ lên.
Những lúc tâm tình rất xấu cô thường mua kẹo sữa Alpenliebe ăn. Viên kẹo có vị sữa đó tan ra trong miệng, hóa thành những sợi tơ ngọt ngào từ từ bao bọc cảm giác đắng chát trong lòng.
Thư Thần không nhớ được nhiều chuyện, nhưng chuyện này Thư Thần lại nhớ rất rõ.
"Anh mua, mua cho Xướng Xướng. Xướng Xướng thích ăn, ăn kẹo xong sẽ cười". Thư Thần toét miệng cười.
Thư Sướng xé giấy gói ra lấy một viên nhét vào trong miệng Thư Thần, chính cô cũng ăn một viên, hai anh em nhìn nhau nhai kẹo rôm rốp, sau đó cùng cất tiếng cười to.
Nghe tiếng cười cởi mở của Thư Thần, Thư Sướng cảm thấy chỉ cần có thể giữ được tiếng cười này thì cô có phải làm gì cũng đáng.
"Thần Thần, biết không, hôm nay em đã khóc". Thư Sướng bảo Thư Thần nằm xuống, cô dựa vào bên cạnh anh, thì thầm.
Thư Thần căng thẳng nhỏm người lên đưa tay vuốt mặt Thư Sướng, "Xướng Xướng đừng khóc, Xướng Xướng ăn kẹo đi".
"Em đang ăn đây!" Thư Sướng lè lưỡi ra cho Thư Thần nhìn thấy mảnh kẹo còn lại, Thư Thần mới yên tâm nằm xuống.
"Em khóc không phải vì khó chịu, em khóc vì vui vẻ. Anh xem, nhà người khác đều chỉ có một đứa con, đứa trẻ nào cũng cô đơn, nhưng em thật may mắn vì có Thần Thần làm bạn".
Thư Thần cười ha ha, nắm tay Thư Sướng thật chặt.
Thư Sướng dùng ngón út ngoắc lấy ngón tay anh, "Thần Thần, chúng ta giao hẹn nhé. Bất kể lúc mổ có đau thế nào thì anh cũng phải chịu đựng, cũng như bất kể trong lòng em có khổ sở thế nào thì em cũng sẽ chịu đựng, được không?"
Tiếng ngáy nặng nề vang lên, Thư Thần ngủ rồi.
Thư Sướng mỉm cười nhìn anh rồi nhẹ nhàng xuống giường chỉnh lại chăn cho anh. Thư Thần sợ tối, cô tắt điện để lại một ngọn đèn ngủ mờ mờ rồi mới đi ra.
Bố cô đi khám bệnh về, ông đang ngồi ngoài sân nghe mẹ cô hưng phấn khen ngợi Dương Phàm thấu tình đạt lí như thế nào, Xướng Xướng nhà mình đúng là không hề chọn sai.
Cô nghe mà trong lòng đắng chát, nhếch miệng tự giễu, cô xoay người đi vào phòng mình.
Tắm xong, bôi kem dưỡng da, cô mở máy tính xách tay định xem lại bản thảo quyển sách Khúc bi ca hoàng hôn. Thư Sướng không phải người học báo chí chính quy, cô học thiết kế công trình thủy lợi, vì ma xui quỷ khiến nên mới trở thành một phóng viên mảng pháp luật. Sau ba năm vượt qua muôn vàn khó khăn thử thách, vất vả lắm cô mới đứng vững được ở tòa soạn báo. Cô từng được một giải thưởng báo chí cấp toàn quốc và hai giải báo chí cấp tỉnh. Có thể xuất bản sách cũng là một loại chứng nhận đối với một phóng viên, cô cực kì trân trọng cơ hội lần này.
Cuốn sách chia làm hai mươi chương, mỗi chương viết về một trường hợp, bây giờ cô đã viết được mười tám chương, còn hai chương nữa là hoàn thiện bản thảo. Cô đã hẹn trước với nông trường cải tạo lao động, ngày mai sẽ tới đó phỏng vấn hai phạm nhân rồi về viết nốt hai chương sau cùng.
Xuất bản được quyển sách này sẽ có một món tiền nhuận bút lớn, trong thời điểm này thì chính xác là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Tiền thuốc thang của Thư Thần cơ bản đã gom góp đủ, bao gồm số tiền chuẩn bị cho Thư Sướng cưới chồng, tiền tích lũy của gia đình, cũng có họ hàng cho mượn một chút, ngoài ra Thư Tổ Khang cũng thế chấp nhà để vay một khoản.
Bây giờ Thư Sướng không lo đến tiền, cô lo sau khi giải phẫu cơ thể Thư Thần sẽ xuất hiện phản ứng đào thải.
Còn Dương Phàm, thôi, đặt dấu chấm hết cho mối tình này đi. Nghĩ đến đây trong lòng Thư Sướng lại nhói đau từng đợt.
Không chia tay thì có thể làm thế nào?
Thư Sướng nhìn chằm chằm màn hình máy tính trước mặt, cô cũng không còn tâm tư nào để đọc lại bản thảo.
Lại nghĩ đến nội dung bố mẹ nói chuyện với nhau vừa rồi, cô cắn môi, ngẩng đầu lên hít sâu rồi cầm lấy chiếc điện thoại di động để bên cạnh.
Cô bấm phím gọi đi hai lần liền, trên màn hình điện thoại xuất hiện hai chữ: Ông xã. Từng vòng sóng điện như những