Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2311 lượt.
ánh mắt mẹ, cô cúi đầu xuống húp cháo, "Mùa hè con không ăn uống được mấy, có phải mẹ không biết đâu. Thần Thần thế nào rồi mẹ?"
"Còn chưa có tin tức gì về nguồn thận, một tuần đến bệnh viện lọc máu hai lần. Nó vừa ngủ xong, sáng mai lại phải tới bệnh viện".
"Con đã nói chuyện với bác sĩ Ngô qua điện thoại, ông ấy nói ông ấy đang liên lạc với một bệnh viện bên Đài Loan, ở bên đó kiếm nguồn thận không quá khó, có thể vài ngày sau sẽ có tin tức".
"Xướng Xướng, lâu lắm Dương Phàm chưa tới nhà. Hôm nay bọn con... đã gặp nhau chưa?"
Thư Sướng sững lại, cô lau miệng, chột dạ cười theo, "Anh ấy làm việc ở thị trường nhân lực, bận lắm, đi công tác suốt. Chiều nay bọn con vừa gặp nhau xong".
"Hai đưa nói chuyện gì với nhau?" Vu Phân căng thẳng xoa xoa tay.
Thư Sướng đặt bát xuống, "Nói chuyện yêu đương, em nhớ anh, anh yêu em, vân vân! Mẹ, mẹ có muốn nghe không?" Cô làm nũng.
"Thế thôi à? Xướng Xướng, tóm lại con đã nhắc tới chuyện giải phẫu của Thư Thần với Dương Phàm chưa?" Vu Phân bất an hỏi.
"Không phải một tháng trước con đã nói với bố mẹ rồi à? Dương Phàm hết sức ủng hộ Thư Thần thay thận. Yêu ai yêu cả đường đi, đương nhiên anh ấy cũng yêu cả người nhà của con". Trái tim Thư Sướng như thắt lại, đau đến mức mặt cô cũng trắng bệch, sợ mẹ phát hiện, cô vội đứng dậy nói, "Con lên thăm Thần Thần đây".
"Dương Phàm đúng là một thằng bé tốt hiếm thấy, vừa quan tâm chăm sóc lại vừa biết điều. Xướng Xướng, con phải biết quý trọng, sau này không cho phép giận dỗi gì nó. Ngày mai gọi điện thoại bảo nó tới đây, mẹ sẽ nấu món vịt hầm tương mà nó thích ăn nhất". Vu Phân cười nói.
"Ngày mai con phải đến nông trường Tân Giang phỏng vấn, để mấy hôm nữa tính tiếp mẹ ạ!" Thư Sướng vội đi vào nhà như trốn chạy.
Thì ra nói dối cũng là một việc khó khăn như vậy!
Cô cười khổ, khóe miệng giật giật, không biết một khi bố mẹ nghe nói cô và Dương Phàm chuẩn bị li hôn thì họ sẽ có phản ứng như thế nào.
Sét giữa trời quang chắc cũng chỉ đến thế!
Bây giờ trước khi trời sập xuống, cô cố gắng né tránh không suy nghĩ nhiều về vấn đề này như một con đà điểu.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Thư Thần ra.
Tòa nhà trụ sở tòa soạn báo Hoa Đông buổi chiều cách nhà Thư Sướng không xa, cô không thuê nhà bên ngoài mà vẫn ở trong căn phòng cô sống từ nhỏ, phòng cô ngay sát bên cạnh phòng Thư Thần.
Vì tính tình Thư Thần không khác gì một đứa trẻ nên anh và Thư Sướng sống ở tầng một, Vu Phân và Thư Tổ Khang sống trên tầng hai.
Thực ra những khi Thư Sướng không phải đi ra ngoài phỏng vấn thì cuộc sống của cô cũng rất hạnh phúc, nhận được tiền lương là đưa ngay cho mẹ, sau đó áo đến đưa tay, cơm đến há mồm, việc gì cũng không cần phải lo nghĩ.
Phòng Thư Thần được dọn dẹp rất sạch sẽ, quần áo cởi ra đều gấp gọn gàng đặt ở bên giường. Nhưng những lúc lên cơn thì Thư Thần lại đập phá tất cả những gì trong phòng, thậm chí còn đánh cả Vu Phân.
Vu Phân luôn khóc lóc, "Thần Thần, đừng đánh mặt mẹ, lát nữa mẹ còn phải ra ngoài đường đi mua thức ăn với cả đi làm nữa, người ta nhìn thấy sẽ cười mẹ, con đánh vào lưng mẹ được không?"
Nhìn thấy mẹ khóc, Thư Thần sửng sốt há to miệng khóc theo mẹ.
Thư Thần cũng thường trợn mắt nhìn Thư Tổ Khang trừng trừng, nhưng khi đứng trước mặt Thư Sướng thì anh lại luôn hiền lành như một đứa trẻ ngoan nhất.
Từ ngày Thư Sướng vẫn còn là một em bé, Thư Thần đã thích kéo ghế đến ngồi bên nôi nhìn em gái. Thư Sướng khóc, anh khóc, Thư Sướng cười, anh cười.
Sau này khi Thư Sướng lớn lên anh liền đi theo làm cái đuôi phía sau cô. Thư Sướng chơi nhảy ô, anh chống cằm ngồi vừa xem vừa cười, Thư Sướng chơi đồ hàng, anh đóng vai em bé cho cô sai khiến. Bọn trẻ ngoài đường luôn cười chê Thư Thần là thằng ngu, vì thế Thư Sướng đánh bầm dập mặt mũi con người ta không biết bao nhiêu lần. Bố mẹ bọn chúng dẫn con đến nhà tố cáo, Thư Sướng bị mẹ đánh đỏ tay nhưng vẫn quật cường mím chặt môi, nhất quyết không chịu thừa nhận mình sai.
Cô không cho rằng mình đã làm gì sai, bảo vệ Thần Thần là chức trách của cô.
Khi còn bé Thư Sướng có tiếng ngang ngược ở khu phía bắc thành phố này. Vu Phân thường nói với Thư Tổ Khang, Xướng Xướng nên là một thằng bé mới đúng, chắc là ông trời buồn ngủ quá nên đã cho nó đầu thai nhầm thành một cô bé.
"Xướng Xướng..." Phát hiện trong phòng có người, Thư Thần mở mắt ra. Nhìn thấy Thư Sướng, anh nhếch môi cười.
"Tôi là Thần Thần", anh bật ngồi dậy vỗ ngực, sau đó chỉ Thư Sướng, "Cô ấy là Xướng Xướng".
Đây là kiểu tự giới thiệu của Thư Thần mỗi khi Thư Sướng dắt anh ra ngoài chơi khi còn bé, lúc nói vẻ mặt anh tỏ ra rất tự hào.
Một tháng không gặp, Thư Thần đã gầy hơn trước quá nhiều, thân thể gầy gò đỡ một cái đầu rất lớn. Trước kia anh cao to đến nỗi nếu Thư Sướng đứng phía sau anh thì Vu Phân cũng không nhìn thấy cô. Trên người anh có mùi nước tiểu hơi nồng, đây là triệu chứng khi thân thể trúng độc a xít.
Thư Sướng cố mỉm cười chua xót, cô chen lên giường Thư Thần ôm lấy anh, "Thần Thần, anh nhớ Xướng Xướng không?" Mặc dù Thư Thần lớ