Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2385 lượt.

này chứng tỏ chúng ta hữu duyên, đây là ý trời. Xướng Xướng, anh vẫn yêu em".
"Tôi thật sự cảm thấy vô cùng vinh hạnh khi nghe những lời này". Thư Sướng cố nén cảm giác buồn nôn, lui lại mấy bước như thể Dương Phàm là ôn dịch, "Đàm Tiểu Khả thì sao? Anh định làm thế nào?" 
"Xướng Xướng, anh và cô ấy không có gì".
Nếu không chính mắt nhìn thấy anh ta và Đàm Tiểu Khả thân mật ở quán trà thì nói không chừng Thư Sướng cũng tin những gì anh ta nói.
"Cái gọi là không có gì của anh có nghĩa là hiện nay anh với cô ta mới ôm ấp, anh anh em em, còn chưa phát triển đến mức lên giường đúng không?" Thư Sướng cắn răng hỏi.
Mặt Dương Phàm đỏ bừng, "Xướng Xướng, anh cũng chỉ là một người đàn ông thông thường, thời gian trước áp lực quá lớn, anh đã đánh mất chính mình. Nhưng anh thật sự... không làm chuyện có lỗi với em".
"Đúng là buồn cười, anh đã không phải là gì của tôi nữa, vì vậy không có chuyện có lỗi hay không có lỗi với tôi. Dương Phàm, không được để tôi xem thường anh, mặc kệ trong lòng anh yêu ai, tôi đã tâm tàn ý lạnh với anh từ lâu rồi, chuyện của chúng ta vĩnh viễn không thể vãn hồi". Nói xong cô cũng không thèm nhìn tới anh ta mà đi tới kéo Vu Phân đang nói chuyện với La Ngọc Cầm, "Mẹ, mẹ đừng để mệt quá, đi vào ngủ sớm đi".
"Mẹ đang nói chuyện với mẹ Dương Phàm, không mệt". Vu Phân nói.
"Mẹ nghỉ hưu ở nhà có nhiều thời gian, nhưng cô La còn có nhiều việc phải làm".
"Mẹ không bận, hôm nay mẹ đến để nói chuyện với bà thông gia mà". La Ngọc Cầm nhìn Thư Sướng với vẻ mặt hiền từ.
Thư Sướng lập tức cảm thấy như vừa lỡ nuốt một con ruồi, dạ dày cuộn lên như dời sông lấp biển, "Đa tạ cô La, không thân không quen, mẹ con cháu đâu dám mặt dày làm phiền cô". Cô lạnh lùng gật đầu rồi kéo Vu Phân lên tầng, sau đó lại quay lại đưa hoa quả và đồ ăn cho Dương Phàm.
"Anh với cô đến thăm là tôi đã vô cùng cảm kích rồi, không thể để hai người phải tốn kém được".
"Xướng Xướng, đừng trẻ con thế nữa". Dương Phàm nói.
Thư Sướng cười lạnh, "Tôi trẻ con như vậy sao? Đã rất nhiều năm tôi không còn là trẻ con nữa rồi".
"Xướng Xướng, cô biết cháu đang giận. Trước kia là cô không tốt, người có tuổi thỉnh thoảng vẫn hay lải nhải, miệng ác chứ tâm không ác, cháu đừng để trong lòng! Thôi hôm nay cô và Dương Phàm về trước, hôm nào Dương Phàm dẫn cháu về nhà cô, cô nấu mấy món ngon cho cháu tẩm bổ".
La Ngọc Cầm kéo góc áo Dương Phàm rồi liếc quanh, hơi khó xử cáo từ ra về.
Vu Phân trách Thư Sướng không lễ phép, sao có thể đối đãi mẹ chồng tương lai như vậy được?
Thư Sướng cũng không giải thích, cả ngày mặt cô vẫn lạnh tanh.
Từ hôm đó trở đi, mối liên lạc đã nguội rất lâu giữa Dương Phàm và Thư Sướng lại nóng lên. Có điều anh ta gọi bao nhiêu lần thì Thư Sướng cũng ấn nút từ chối cuộc gọi bấy nhiêu lần. Sau đó anh ta đổi sang gửi tin nhắn, Thư Sướng bực mình tắt máy, trốn ở trong phòng dùng máy bàn gọi cho Thắng Nam phát tiết tâm tình.
Còn chưa mở miệng đã nghe thấy tiếng nói khàn khàn như đang khóc của Thắng Nam.
Hôm qua Lục Minh đã bị xử bắn.
Thư Sướng không nhắc tới tâm tình của mình nữa mà nói này nói nọ với Thắng Nam cả tiếng, đến lúc nghe thấy giọng Thắng Nam đã trở lại bình thường cô mới đặt điện thoại xuống.
Xóa một người ra khỏi trái tim mình, rất đau, rất khó!
Buổi tối tắm xong lên giường, trên đầu đội khăn làm khô tóc nhưng vẫn có mấy giọt nước chảy xuống dọc tai khiến cô thấy lạnh cổ. Cô bật điện thoại lên xem có tin nhắn của tòa soạn hay không.
Vừa bật máy, điện thoại đã đổ chuông.
"Vận may của anh thật không tồi, mới gọi đến lần thứ mười mà em đã nghe máy rồi". Giọng nói của Bùi Địch Văn trong đêm khuya nghe có vẻ cực kì ấm áp.
Trời đã sang thu, đêm lạnh như nước.
Bùi Địch Văn biết Thư Thần đã đi. Phóng viên mảng tổng hợp của tòa soạn báo cũng tới phỏng vấn về vụ tai nạn xe đó, nhìn thấy Thư Sướng mặt không còn chút máu, phóng viên giật nảy, mới biết Thư Thần anh trai cô. Bài báo chỉ nhắc tới nạn nhân là một nam giới hơn ba mươi tuổi, không có họ tên cụ thể.
Ngay đêm đó Bùi Địch Văn đã gọi điện thoại cho Thư Sướng.
Sau khi đưa Thư Thần đi, Thư Sướng mới nhìn thấy cuộc gọi lỡ này. Cô gọi lại kể sơ qua tình hình, khi đó cô quá bận, giọng gần như khản đặc, hai người không nói chuyện gì khác.
Bùi Địch Văn lấy danh nghĩa cá nhân đặt cửa hàng bán hoa chuyển một bó hoa đến, còn có cả một két nước ngọt. Trưởng phòng nhân sự thì đại diện tòa soạn báo tới đặt vòng hoa phúng viếng, Tạ Lâm tới ngồi với Thư Sướng một lát.
"Mấy hôm nữa em có thể đi làm". Thư Sướng vẫn báo cáo công việc.
"Không vội. Đã ngủ chưa?"
"Còn chưa, nhưng đã lên giường rồi".
"Vậy thì mặc quần áo ấm vào rồi ra đi!"
"Ơ?"
"Anh đang đợi em ở đầu ngõ".
"Bây giờ đã sắp mười giờ rồi". Thư Sướng nhìn chiếc đồng hồ báo thức đặt ở đầu giường.
"Ngày mai em không phải đi làm, có gì mà lo?"
"Nhưng anh phải đi làm mà?"
"Anh mới từ Mỹ về, còn đang lệch múi giờ! Nhanh lên một chút, không biết con chó nhà nào đang nhìn anh chòng chọc từ nãy đến giờ. Dạo này đang có dị