Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.
i Bùi Địch Văn lên tiếng, sau khi nghe xong lập tức cáo từ về nhà.
Dường như đợi cả ngàn năm, cuối cùng Bùi Địch Văn mới mở miệng.
"Chuyện trong nhà đã xử lí xong hết rồi chứ?"
"Vâng!"
"Tình hình bố mẹ em thế nào rồi?"
"Cơ bản là bình tĩnh lại rồi".
"Còn em?"
"Ơ?" Thư Sướng chớp chớp mắt, không phải cô đang ngồi thoải mái trước mặt anh sao?
"Thư Sướng", Bùi Địch Văn bất ngờ đưa tay ra cầm tay cô, nói với cô rõ ràng từng chữ từng câu, "Nghe anh nói, em phải hiểu rằng không phải chuyện gì em cũng có thể đoán trước được, trong bất cứ một loại ngôn ngữ nào đều có một từ gọi là bất ngờ. Em không thể biết được những gì bất ngờ, đó là chuyện chỉ Thượng Đế mới có thể làm được. Chẳng hạn như bệnh của Thư Thần, chẳng hạn như cái chết của Thư Thần, đó không phải điều em có thể cố gắng ngăn cản không cho nó xảy ra. Thư Sướng, không được tự trách, những việc đó không phải lỗi của em".
Giọng anh không lớn nhưng lại thong thả dõng dạc, bàn tay nắm chặt tay cô vững vàng, đôi mắt sâu nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt đó như có thể nhìn vào chỗ sâu trong lòng cô mà ngay cả chính cô cũng thường làm như không nhìn thấy khiến cô sợ run.
"Không phải em tự trách, có điều hết thảy xảy ra quá đột ngột, em..." Bùi Địch Văn như vậy khiến cô cảm thấy không có nơi ẩn trốn, thân thể hơi vùng vẫy như muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.
"Nếu phẫu thuật thất bại, có phải em sẽ có thể chấp nhận dễ hơn không?" Anh kéo dịch ghế về phía cô, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở của anh gần trong gang tấc, chỉ nghe thấy anh tiếp tục nói, "Thư Sướng, không được yêu cầu chính mình cao quá, em đã làm rất tốt rồi, nếu không Thư Thần sẽ không yêu em như vậy! Em chỉ là một phụ nữ tầm thường, không phải một vị thần khống chế được sống chết".
Âm thanh của anh nhẹ nhàng, nhẹ như một tiếng thở dài.
Cô vô thức co ngón tay lại, hầu như cảm thấy ngạt thở, linh hồn không tự chủ được rơi vào cặp mắt đen sâu thăm thẳm kia.
Trong đêm khuya yên tĩnh, ánh sáng chợt xuất hiện.
Nước mắt tràn lên viền mắt, sau đó từng giọt nước mắt chảy xuống dọc theo gương mặt, làm ướt bàn tay anh.
Anh than một tiếng, đứng dậy kéo đầu cô vào trong lòng mình.
Trong nháy mắt, hàng trăm hàng ngàn ý nghĩ liên tiếp xuất hiện trong đầu Thư Sướng, cô khóc nức nở không thành tiếng.
Từ khi Thần Thần ngã xuống, cô chưa rơi một giọt nước mắt nào. Bố mẹ cô bị tin dữ này làm mất hết năng lực hành vi, tất cả mọi chuyện trong nhà đều do Thư Sướng lo liệu.
Ba ngày ba đêm cô không chợp mắt. Thắng Nam tới đặt cô lên giường bắt cô ngủ. Vừa nhắm mắt lại cô đã thấy Thần Thần máu me đầy người.
Vu Phân trách móc cô, nhưng thực ra trong lòng cô đã tự oán trách chính mình cả ngàn vạn lần rồi, cô hận không thể dùng hết sức mạnh toàn thân khiến thời gian trở lại thời điểm ở công viên, cô sẽ nắm chặt tay Thần Thần, một giây cũng không buông ra.
Trái tim cô như bị một đôi tay khổng lồ bóp chặt, đau đến mức cô không thể thở được. Dù đau như xé lòng nhưng cô lại không thể nói ra. Cô mong sao mình có thể chết đi thay cho Thần Thần, hoặc trở thành người không phải suy nghĩ gì như Thần Thần.
Từng ngày từng ngày chống đỡ, cô thôi miên chính mình rằng tất cả đều là ý trời, nhưng có đêm nào cô không phải mở mắt thức đợi bình minh.
Hơn nữa Dương Phàm còn mang cho cô một nỗi nhục nhã không thể mở miệng.
Đớn đau trong lòng đã tích lũy chồng chất như núi, lời của Bùi Địch Văn khiến tất cả các lớp phòng ngự của cô vỡ vụn, nước mắt chảy ra không thể kìm lại được.
"Anh đi lấy khăn mặt cho em". Bùi Địch Văn thương xót vuốt tóc cô.
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy mình đã làm chiếc áo mặc ở nhà của anh ướt đẫm, cô áy náy một giây, nuốt nước miếng rồi lại rơi vào trong ngọt bùi cay đắng lẫn lộn, tiếp tục khóc hu hu.
Bùi Địch Văn nghe Thư Sướng khóc không thể kìm lại được, biết những nỗi đau chìm sâu dưới đáy nước đã từ từ nổi lên mặt biển, anh không khỏi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
"May mà lần này em không vừa khóc vừa nguyền rủa anh". Anh vừa dùng khăn mặt nóng nhẹ nhàng lau hai mắt sưng đỏ cho cô vừa mỉm cười trêu chọc.
"Tại sao anh biết em nguyền rủa anh?" Thư Sướng sửng sốt, tiếng khóc yếu đi.
"Chẳng lẽ em không nguyền rủa anh à? Từ văn phòng anh ra là đi thẳng đến nhà vệ sinh, vừa khóc vừa lầu bầu".
"Anh theo dõi em?"
"Không cần, là vì anh quá hiểu em".
Không biết là chỉ trong chớp mắt hay đã sau một thời gian rất lâu, Thư Sướng vội vã cúi đầu né tránh ánh mắt anh.
Anh có một đôi mắt giống một xoáy nước, trước đây cô đã biết điều này nhưng cũng không cảm thấy có gì đáng sợ. Tuy nhiên đến lúc này cô mới phát hiện sự nguy hiểm khi bị rơi vào vòng nước xoáy đó.
"Có một lãnh đạo như anh quả thật là điều rất đáng sợ". Cô đã vô số lần mất mặt trước mặt anh, có đeo mạng che mặt cũng che không nổi nữa.
"Thật tiếc là em lại không hiểu anh cho lắm", Bùi Địch Văn nhún vai tự giễu, "Cuộc đời thật bất công".
"Anh nhận lương cao, ở nhà đẹp, đi xe sang, có địa vị, có quan hệ, mấy ngàn nhân viên phải nhìn sắc mặt anh mà làm việc, chỉ cần vẫy tay là có