Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2658 lượt.
ch chó dại, anh không dám đùa giỡn với thân thể mình".
Giọng anh không hề hùng hổ dọa người nhưng lại làm mọi người có cảm giác không thể từ chối được.
Thư Sướng chần chừ một hồi rồi ngồi dậy mặc áo len, quần jean, buộc tóc đuôi ngựa, nhẹ chân nhẹ tay ra khỏi phòng.
Dưới ánh trăng, chiếc Continental Flying Spur lấp lánh, lộng lẫy và cao nhã như một quý tộc.
Bùi Địch Văn khoanh tay đứng dựa vào cửa xe.
"Tổng biên tập Bùi có việc cần nói với em à?" Nhìn thấy môi anh, Thư Sướng đỏ mặt, không khỏi nhớ tới nụ hôn không thể gọi là vô tình trong công viên hôm trước.
"Chỉ muốn nhìn thấy em thôi". Bùi Địch Văn mặc áo sơ mi màu vàng nhạt, cổ áo mở một cúc, vẻ mặt hơi mệt mỏi, quần áo hơi nhăn nhúm, tóc cũng không chải chuốt như trước.
"Không phải anh mới từ sân bay về đấy chứ?"
"Trả lời chính xác. Mau lên xe, anh hơi mệt". Bùi Địch Văn mở cửa xe.
Thư Sướng muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cô để anh đẩy lên xe, thắt dây an toàn giúp cô.
"Đi đâu đây?" Thư Sướng thấy xe ra nội thành chạy dọc bờ sông về ngoại ô phía tây, chỗ đó chính là khu mới mở rộng của Tân Giang.
Toàn nhà cửa mới, hưng thịnh phồn vinh xã hội chủ nghĩa.
"Nhà anh".
Thư Sướng lấy làm kinh hãi, ngây ngốc một chút mới hỏi, "Vì sao?"
"Anh ngồi máy bay hai mươi tiếng, không chợp mắt, không ăn gì. Bây giờ anh không muốn đến nhà hàng, đến đó phải chú ý lễ nghi, duy trì hình tượng, đi đứng đàng hoàng, đợi những món ăn có thể không hề ngon miệng hoặc uống một cốc cà phê cho tỉnh táo gì cả".
"Vậy anh nên đi thẳng về nhà nghỉ ngơi". Tự nhiên đi vòng đến gặp mình làm gì.
Bùi Địch Văn cười nhạt, "Anh đang về nhà". Anh liếc cô rất nhanh rồi đưa tay sờ sờ mặt cô, "Em gầy đến mức anh sắp không nhận ra rồi".
Viền mắt Thư Sướng ươn ướt, cô vội quay mặt đi.
Xe đi vào Khế Viên, dừng lại phía dưới một tòa nhà bốn tầng kiểu Âu.
"Anh ở tầng bốn. Nào, em xách cái này". Bùi Địch Văn đưa một chiếc ba lô cho Thư Sướng, còn mình thì mở cốp xe xách ra một va li hành lí siêu lớn.
Thư Sướng ngẩn người nhưng vẫn cầm lấy.
Hai người một trước một sau lên tầng, anh xách va li, cô cầm ba lô, như một đôi vợ chồng vừa đi du lịch về.
"Vào đi!" Bùi Địch Văn mở cửa, đặt va li hành lí xuống, thấy Thư Sướng vẫn đứng ở bên ngoài.
Thư Sướng đưa ba lô tới, tránh né ánh mắt anh, hơi bối rối nhìn quanh khắp nơi, "Tổng biên tập Bùi, muộn lắm rồi, không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa, lần sau em trở lại thăm anh".
Khuôn mặt tuấn tú của Bùi Địch Văn sa sầm, "Nói gì thế, em lo lắng anh sẽ sàm sỡ em hay là sợ em sẽ sàm sỡ anh?"
"Không phải, không phải, Tổng biên tập Bùi, anh là chính nhân quân tử, em kính ngưỡng và tôn trọng anh như nước Trường Giang cuồn cuộn không ngừng". Có điều đêm khuya người tĩnh, cô nam quả nữ, cùng ở một phòng, miệng lưỡi thế gian đáng sợ.
Nhìn vẻ khó xử của cô, Bùi Địch Văn vừa bực mình vừa buồn cười, "Người không lớn nhưng tư tưởng lại thật phức tạp. Mau đi vào cho anh, em đứng ở bên ngoài như vậy, nếu bị hàng xóm nhìn thấy thì không có việc gì cũng thành có việc".
Rất nhiều nữ phóng viên, nữ biên tập trong tòa soạn đều mê mẩn phong độ của Bùi Địch Văn. Cô nghe Tạ Lâm kể chuyện săn đuổi Bùi Địch Văn mà cười ngặt nghẽo, nhưng cô chưa từng tưởng tượng mình cũng là một trong số những người đó.
Có ai nói kiến sẽ yêu voi không?
Bùi Địch Văn là lãnh đạo, thầy nghiêm, Bá Lạc của cô, còn cái gọi là một chút chăm sóc đặc biệt đối với cô, Thư Sướng tự đại cho rằng mình là một nhân tài nên anh mới quan tâm đến mình nhiều hơn một chút như vậy.
Phòng bếp của Bùi Địch Văn rộng rãi vừa phải, dụng cụ đầy đủ. Dao kéo, nồi niêu, bếp núc đều sáng loáng làm nổi bật tường bếp màu trắng sữa, tỏ ra không ăn nhập gì với khói lửa nhân gian. Phòng bếp quá sạch sẽ có lẽ lại khiến mọi người thấy không muốn ăn.
Trong tủ lạnh có đầy đủ đồ ăn, có bia lạnh, nước khoáng, nước ép hoa quả, còn có hoa quả, bánh mì, trứng gà. Trong ngăn đá có rất nhiều sủi cảo với các loại nhân khác nhau.
Vì bị viêm mũi nên Thư Sướng không bao giờ vào bếp, ngay cả mì ăn liền cũng không biết nấu, điểm yếu này không thể để Bùi Địch Văn phát hiện được. Cô khôn ngoan rót một cốc nước hoa quả và cắt mấy lát bánh mì cho Bùi Địch Văn, chính mình thì cầm một chai nước khoáng.
Vừa mở nắp chai thì Bùi Địch Văn đi ra, mặc đồ ở nhà lịch sự, tay áo dài đến đúng cổ tay, tóc chải tùy ý, tỏ ra thân thiện hơn bình thường nhiều.
"Sau bảy giờ tối ăn dầu mỡ sẽ béo". Cô thận trọng đứng bên cạnh bàn giải thích.
Bùi Địch Văn cũng không bắt bẻ, đúng là anh đã đói quá, mặc dù vẫn ăn rất nhã nhặn nhưng một tảng lớn bánh mì chỉ mấy miếng là đã hết veo, cốc nước hoa quả cũng cạn sạch rất nhanh, anh lại đứng dậy tự rót thêm cốc nữa.
Thư Sướng chăm chú uống nước khoáng. Chất lỏng không màu không mùi không vị dập dờn trong miệng nhưng lại có cảm giác như hòa lẫn một chất thần bí gì đó, cũng vô hình, khiến người uống hốt hoảng bất an không tự chủ được.
Cô cố gắng tỏ ra thật thản nhiên, chờ đợ