Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342695

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2695 lượt.

Nam.
Trừ phi trong lòng Thắng Nam có một người khác thay thế.
"Được thôi, gặt thì gặt, lao động là vinh quang. Nhưng mồ hôi của tớ không thể chảy vô ích được, phải có thù lao". Thư Sướng xắn tay áo.
Thắng Nam và An Dương liếc nhau, không hẹn mà cùng nói, "Được!"
Phóng viên Thư thể nghiệm cuộc sống nông trường một hồi lâu, lòng bàn tay đã xuất hiện vết chai, cổ tay bị lưỡi liềm làm xước mấy chỗ, khi từ ruộng lúa đi về khu quản lí nông trường cô đã không thể thẳng lưng lên được nữa.
Lúc lên xe về nội thành, Thắng Nam xách một túi gạo mới ném vào cốp xe Thư Sướng, "Đây, thù lao của bạn!" 






Thời gian thanh toán chi phí của phòng tài vụ Hoa Đông buổi chiều cho các bộ phận cũng khác nhau, Phòng pháp trị là từ ngày mười bốn đến ngày mười sáu hàng tháng. Lần trước Thư Sướng đi công tác Quảng Đông vẫn còn một khoản công tác phí chưa thanh toán, mặc dù tòa soạn có cho ứng trước nhưng chi tiêu bao giờ cũng phát sinh nhiều hơn kế hoạch, tự mình phải bỏ ra không ít tiền. Sau đó cô lại nghỉ phép đúng thời gian thanh toán của tháng trước.
Hôm nay là ngày mười lăm. Sáng sớm rời giường mua đồ ăn sáng, Thư Sướng thở dài xem mấy tờ nhân dân tệ thoáng nhìn đã có thể đếm được là bao nhiêu trong ví, cất máy tính xách tay rồi ngoan ngoãn đến tòa soạn báo làm việc.
Ai dám khinh thường tiền bạc?
Bài phỏng vấn Triệu Khải cũng được lên báo hôm nay, nhân tiện cô cũng phải gửi cho anh ta một tờ báo.
Thư Sướng cố ý đi làm sớm hơn giờ quy định để đề phòng trường hợp Bùi Địch Văn và Giám đốc tòa soạn lại dâng trào tâm huyết đến đứng chấm công trước cửa thang máy tầng một. Bây giờ càng ít gặp mặt Bùi Địch Văn càng tốt.
Tối qua Dương Phàm sốt cao, lên đến ba chín độ hai, cô ta đưa Dương Phàm đến bệnh viện truyền nước, cả đêm không ngủ.
Hôm qua là ngày hắc đạo hay ngày đen tối gì mà mọi chuyện đều xảy ra cùng lúc như vậy?
Thư Sướng không tỏ ra quá mức quan tâm, La Ngọc Cầm nấu ăn rất giỏi, Đàm Tiểu Khả dịu dàng như nước, Dương Phàm có ốm cũng rất thoải mái.
"Thư tỷ, lúc anh ấy sốt mê man cứ gọi tên chị mãi". Đàm Tiểu Khả trợn mắt nhìn cô hùng hổ dọa người, ánh mắt u oán và nghi ngờ.
"Đúng là anh ta sốt cao mê sảng thật". Thư Sướng không giải thích thêm, chỉ lạnh nhạt cau mày.
Đàm Tiểu Khả hơi thất vọng với vẻ hờ hững của Thư Sướng, chỉ ở lại Phòng pháp trị thêm một lát rồi đi về. Có một đoàn múa ba lê của Nga đến Tân Giang biểu diễn, cô ta phải đến rạp hát phỏng vấn.
Thư Sướng đứng bên cửa sổ nhìn cây cối đã lốm đốm lá vàng. Mùa thu ở thành phố này luôn rất ngắn, hình như mới mấy ngày trước vẫn còn nóng hơn ba mươi độ mà sau vài ngày đã chuyển hẳn sang thu rồi.
Cô nghĩ không biết có phải mình quá bạc tình bạc nghĩa hay không? Có lẽ nên lịch sự gửi một lẵng hoa đến hoặc gọi điện hỏi thăm anh ta?
Không, cô lắc đầu, cuộc sống hạnh phúc của Dương Phàm vừa mới mắt đầu, cô không đến quấy rầy chính là sự an ủi tốt nhất.
Khi không còn yêu thì cũng không còn hận, trong lòng chỉ có hờ hững thờ ơ.
Thư Sướng sắp xếp lại hóa đơn giao cho Trưởng phòng rồi đến tổ hiệu đính, chắc giờ này tổ hiệu đính đang xem lại bản in thử số báo hôm nay.
Mấy sinh viên mới tuyển dụng sau mùa hè năm nay đều được điều đến tổ hiệu đính, toàn bộ đều tốt nghiệp những trường danh tiếng nhưng không ai tỏ ra kiêu căng. Nhìn thấy Thư Sướng, họ chào hỏi rất lễ phép rồi đưa cho cô một bản đã soát lỗi xong.
Thư Sướng lật xem trang pháp trị trước, bài phỏng vấn của mình được đặt ở vị trí nổi bật. Sau khi xem xong, cô lật sang các trang báo khác, đột nhiên phát hiện trang doanh nghiệp có một bài phỏng vấn Ninh Trí.
Cô sửng sốt.
Không ngờ Ninh Trí lại là người Tân Giang, học cấp ba ở trường trung học số một thành phố Tân Giang, là bạn cùng trường của cô. Sau đó anh ta di cư tới Canada, sau khi tốt nghiệp đại học Vancouver, anh ta được một công ty bảo hiểm Hồng Kông tuyển dụng. Một năm sau, anh ta đến Bắc Kinh làm việc, cùng Tống Tư Viễn thành lập công ty bất động sản Trí Viễn, chỉ sau thời gian ba năm rất ngắn đã đạt đến quy mô như bây giờ.
Ninh Trí nói khi đi học anh ta rất thích đến bến phà đi phà, thích đến quảng trường trung tâm thành phố thả diều. Anh ta còn nhớ ban đầu ở bờ sông có một làng chài nhỏ, ở đó chỉ có những người đánh cá, sau đó để xây cầu vượt sông, làng chài này đã được di dời ra ngoại thành, bây giờ không tìm được dấu vết nào trước kia nữa.
Thư Sướng xem đi xem lại bài phỏng vấn này không dưới ba lần, điên rồi, loại cảm giác giống như đã từng quen biết đó lại một lần nữa trào lên như bọt nước.
Chẳng lẽ Ninh Trí là một cố nhân? Không thể, cô chưa già, chưa mất trí nhớ, cho dù là chỉ gặp mặt vài lần cũng sẽ phải có ấn tượng. Cô nghĩ đi nghĩ lại, gương mặt lạnh lùng của Ninh Trí chỉ cần nhìn thấy một lần thì muốn quên cũng khó.
Người nào đã sống vài năm ở Tân Giang cũng đều hay nói chuyện về bến phà, quảng trường và làng chài. Cái gọi là cảm giác giống như đã từng quen biết có thể là trên người cô và anh ta đều phát ra