Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342424
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2424 lượt.
ột lời.
Thư Sướng xoa xoa hai tay, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, cô do dự một hồi như chịu cực hình rồi lấy dũng khí hỏi, "Tay anh..."
Trán Bùi Địch Văn nhăn lại, "Câu hỏi này anh đã trả lời rồi, anh không muốn nhắc lại. Em có việc gì không?"
Bị anh hỏi ngược lại như vậy, Thư Sướng sửng sốt, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ ngây ngốc nhìn anh.
Rất lâu sau cô mới tìm lại được mạch suy nghĩ.
"Nhà em... Nhiều đời nay gia đình em đều chuyên chữa bỏng, em cũng hơi biết một chút. Nếu anh không bận thì đến nhà em, em bôi thuốc giúp anh..." Trời ạ, cô há miệng, rốt cục cũng nói xong rồi.
"Không cần, lát nữa anh đến bệnh viện thay băng". Bùi Địch Văn lạnh nhạt từ chối, bàn tay phải lành lặn vẫn kí rất nhanh lên tập tài liệu trên bàn.
Mặt Thư Sướng lập tức đỏ bừng, cảm thấy nịnh bợ không đúng lúc đúng chỗ đúng người quả nhiên rất lố bịch, cô cười cười tự giễu, "Ờ, cũng đúng, bệnh viện là cơ quan uy tín, em cùng lắm chỉ là lang vườn, đến bệnh viện là sáng suốt".
Cô xoay người đi ra ngoài, hai mắt rất căng, rất nóng.
"Em tìm mọi cách tránh mặt anh, bây giờ tại sao lại đến đây?" Sau lưng cô, Bùi Địch Văn lạnh lùng lên tiếng.
Thư Sướng dừng chân, cắn chặt răng không nói câu nào.
"Em không sợ anh hiểu lầm à?" Bùi Địch Văn từ phía sau bàn làm việc vòng ra đi tới trước mặt cô.
"Em thật có bản lãnh, chạy một mạch bốn ngày liền, vui vẻ thì nghe điện thoại của anh, không vui là từ chối thẳng thừng. Có nghe điện thoại cũng chỉ nói đến công việc. Anh chưa bao giờ bị người khác ghét bỏ như vậy. Anh luôn luôn không thích làm khó người khác, em làm như vậy anh cũng hiểu rõ ý em, cho nên anh kiềm chế hành vi của mình, làm đúng chức trách, làm một Tổng biên tập khiến em tôn trọng như em mong muốn".
"Em... hình như em sai rồi..." Mắt Thư Sướng lộ vẻ áy náy, cô nghĩ mình nên đâm đầu chết quách cho xong, tưởng bở thật là mất mặt.
"Em không phải trẻ con, không thể nói một câu em sai rồi là xong được. Anh không tin trước khi đến đây em không suy nghĩ kĩ càng!" Bùi Địch Văn khẽ cười, ánh mắt trở nên dịu dàng.
Anh lớn hơn cô bao nhiêu tuổi, đạo hạnh đương nhiên phải cao hơn rất nhiều.
"Em chỉ muốn giúp anh điều trị chỗ bỏng". Thư Sướng nhắm mắt, từ từ ngước mặt lên.
"Thế này có thể coi là một sự quan tâm không?"
Đồng nghiệp nên sống hữu hảo với nhau, đây có thể coi là một loại quan tâm, Thư Sướng muốn nói như vậy.
"Nếu là quan tâm thì đó là quan tâm của cấp dưới đối với cấp trên hay còn có ý nghĩa khác nữa?"
"Ngày mai em viết một báo cáo tỉ mỉ gửi anh sau". Không thể chịu nổi nữa, Thư Sướng tức giận gào thành tiếng.
Khóe miệng Bùi Địch Văn lộ ra nụ cười vui mừng, nụ cười này lập tức xua tan lớp khí lạnh bao quanh người anh.
Cửa kính mở ra, Mạc Tiếu nhìn Bùi Địch Văn và Thư Sướng cùng đi ra, vẻ mặt Bùi Địch Văn đã trở nên dịu dàng, Thư Sướng cầm áo khoác và chiếc cặp tài liệu của anh trên tay.
"Em đi xe chứ?"
"Vâng!"
"Vậy tốt, không cần bắt taxi, ngồi xe em luôn".
Bùi Địch Văn và Thư Sướng chào tạm biệt Mạc Tiếu, hai người sóng vai đi đến thang máy.
Mạc Tiếu nhìn bóng lưng hai người, hai hàng lông mày từ từ nhíu lại.
Cứ thế, Bùi Địch Văn yên vị trên ghế cạnh ghế lái của chiếc Chery.
Thân xe Chery không cao lắm, không gian cũng không thể coi là rộng rãi, đàn ông chân dài tay dài như Bùi Địch Văn ngồi lên xe sẽ thấy hơi chật chội. Trước kia Dương Phàm cũng không thích ngồi Chery, hai người ra ngoài chơi đều ngồi xe buýt hoặc bắt taxi.
Thư Sướng đảo mắt lặng lẽ liếc Bùi Địch Văn, anh chỉnh lùi ghế về phía sau, ngả ghế nằm rất dễ chịu, vẻ mặt vui mừng. Người này lái được Continental Flying Spur, cũng có thể ngồi được Chery tầm thường, đúng là môi trường nào cũng thích ứng được. Lãnh đạo quả nhiên không giống người thường, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Ơ, hình như ví von như vậy không đúng lắm.
"Đến trước siêu thị kia thì dừng lại một chút". Lúc đợi đèn xanh ở ngã tư, Bùi Địch Văn chỉ về phía một siêu thị trước mặt.
"Anh cần mua cái gì?" Thư Sướng thuận miệng hỏi.
"Vì sao? Ở nước ngoài những ngôi nhà cổ thế này đều được chính quyền bảo vệ. Em xem nước Pháp có những pháo đài cổ đã tồn tại mấy trăm năm rồi mà chính quyền vẫn bỏ nhiều tiền ra tu sửa, cố gắng bảo vệ nguyên trạng, đây cũng là một nét đẹp văn hóa".
"Nếu đã được mấy trăm năm thì cũng đệ đơn xin công nhận di sản văn hóa, đằng này dở ông dở thằng nên chẳng là cái gì cả". Thư Sướng nhìn quanh bốn phía, thở dài rất tâm trạng, "Nếu căn nhà này bị phá dỡ thì em sẽ cảm thấy có rất nhiều kí ức bị xóa đi. Em và Thần Thần đều lớn lên ở đây".
Tham quan nhà xong, Bùi Địch Văn lại ra ngoài vườn xem. Thư Sướng nói với anh trong vườn trồng những loại thảo dược gì, trong đó có một loại cỏ xua muỗi, trồng loại cỏ này thì trong nhà sẽ không có muỗi, cho dù là mùa hè. Sau đó cô hái một chùm nho từ trên giàn xuống rửa sạch đặt lên đĩa mời anh ăn, còn mình thì đi lấy thuốc bỏng.
Bùi Địch Văn ngắt một quả nho cho vào