Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342442
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2442 lượt.
g biết gì về anh.
"Đâu có, em vào rửa bát tiếp đây".
Bùi Địch Văn mỉm cười nhìn cô, cuộc điện thoại làm cô ấy hồn xiêu phách lạc như vậy là do ai gọi tới?
Trong phòng bệnh của Tạ Lâm đặt đầy các loại hoa tươi, nếu không phải hoa của các khách hàng tương đối quen thuộc thì cũng là của bạn khác giới qua lại mật thiết. Trước giường đặt một lẵng hoa hồng màu phấn, Tạ Lâm nằm giữa vòng vây làm bằng hoa tươi, chân cố định bằng nẹp gỗ quấn băng vải, vẻ mặt không hề có sức sống không khác gì một con cá chết.
Thư Sướng đến thăm Tạ Lâm chỉ mua hai hộp sushi hải sản. Cô không hiểu tại sao trong phòng bệnh nhất định phải bày đầy hoa tươi, lẽ nào là trong giai đoạn yếu ớt, tính mạng phải hấp thụ sức sống của hoa tươi để khỏe mạnh trở lại?
Đây đã là buổi tối ngày thứ ba từ lúc Tạ Lâm bị ngã, người nên đến đều đã đến, phòng bệnh vắng vẻ, không có người ngoài nào khác.
Lẽ ra Tạ Lâm bị ngã như vậy cũng chỉ cần châm cứu rồi dùng rượu thuốc xoa bóp cho lưu thông máu là có thể khôi phục sức sống của cơ bắp chứ không cần phải nằm viện, tuy nhiên đó là với điều kiện có một người ngày ngày đưa chị ta tới bệnh viện.
Đàn ông có thể cùng phụ nữ uống rượu, tán tỉnh đến bình minh nhưng chưa chắc đã bằng lòng rót nước pha trà cho phụ nữ lúc đau ốm lấy một giờ. Loại việc này là nghĩa vụ của một người chồng, không ai dám cướp đoạt.
Sắc mặt Tạ Lâm Tạ Lâm đột nhiên đại biến, chị ta chỉ mũi Thư Sướng kêu lên, "Nếu em còn dám nhắc tới lão ta thì sẽ biết tay chị".
Thư Sướng làm động tác đầu hàng, che miệng, liên tục gật đầu.
Trong phòng bệnh lập tức trở nên yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng Tạ Lâm thở phì phò.
"Tức giận thật à?" Thư Sướng hỏi hết sức thận trọng.
"Đều tại em hết!" Tạ Lâm hờn hỗi như một cô bé.
"Ờ, tại em không tốt! Nếu chị cảm thấy em không đủ thành ý thì em cũng đi mua cho chị một lẵng hoa?"
"Lắm chuyện!" Tạ Lâm lườm cô rồi nằm xuống ngẩn ngơ nhìn trần nhà.
Thư Sướng ngoan ngoãn đứng lên đặt lẵng hoa lại vị trí cũ, sau đó rót cho chị ta một cốc nước rồi chen lên giường ôm lấy chị ta.
"Anh ấy cần một người phụ nữ an phận thủ thường, nấu cơm nóng hổi rồi ngồi bên cửa sổ chờ anh ấy về, sinh con đẻ cái cho anh ấy, cùng nhau nuôi dạy con cái, yên bình như vậy đến già. Xướng Xướng, em nói chị đã đến tuổi này, đã như thế này rồi, còn có thể cho anh ấy những thứ anh ấy cần không?"
Tạ Lâm đắng chát nhìn Thư Sướng.
Thư Sướng chưa thấy Tạ Lâm tỏ ra bất lực như vậy bao giờ, đây cũng là lần đầu tiên cô nghe Tạ Lâm nhắc tới tuổi tác của mình với giọng thê lương như vậy.
Có phải đã vô số đêm chị ta cũng từng băn khoăn tự hỏi chính mình như vậy hay không?
"Nếu được trở lại bằng tuổi em bây giờ thì chị tuyệt đối sẽ không pham sai lầm như vậy, chị sẽ..." Tạ Lâm cắn môi, nghẹn ngào không nói tiếp được nữa.
"Chị biết anh ấy là một người đàn ông tốt, chị nên quý trọng. Nhưng chị có thứ gì để quý trọng anh ấy chứ?"
Thư Sướng không biết nên trả lời thế nào, đành phải ôm chặt Tạ Lâm, nhẹ nhàng vỗ lưng chị ta.
Có người một khi đã để lỡ thì sẽ lỡ cả đời.
Cô nhớ tới một bài thơ tên là "Quản chế thanh xuân" của Phương Văn Sơn:
Anh dùng ngôi thứ nhất, ghi lại những yêu thương và hờn dỗi
Vào trong kịch bản của đôi ta
Anh dùng ngôi thứ hai, nghẹn ngào thất thanh trong vở kịch
Nói chia tay người anh yêu nhất
Anh dùng ngôi thứ ba, miêu tả thanh xuân chưa kịp nghỉ ngơi
Đã vội vã rời xa...
Giữa Tạ Lâm và sư phụ từng xảy ra chuyện gì khi cả hai người vẫn còn thanh xuân, cô không đoán được, nhưng nhìn hai người như bây giờ, rõ ràng trong lòng vẫn còn tình yêu nhưng lại không thể đến với nhau, thật sự làm mọi người tiếc nuối.
Không biết nên nói rằng đây là lỗi của ai?
"Được rồi, đừng có mang cái bộ mặt đáng ghét ấy ra nữa. Còn hai ngày là chị có thể xuất viện rồi, ôi, đau chân chết đi được!" Tạ Lâm đột nhiên lại giống như biến thành một người khác, thu lại tất cả phiền muộn, lại trở thành một kiều nữ vô cùng quyến rũ.
"Chị vừa liên lạc được với mấy khách hàng lớn, lần này chắc chắn có thể nhận được hoa hồng rất cao. Chị muốn đi Maldives nghỉ dăm ngày, em đi cùng chị nhé!"
"Em không phải người có tiền, trừ phi chị bỏ tiền mời em đi cùng".
"Tại sao chị phải mời? Em có phải mẹ chị đâu?"
"Thì em là em gái chị".
"Chị không có đứa em gái lòng lang dạ sói như em. A, em có biết trước lúc em đến chị đã nhìn thấy ai không?"
"Lưu Đức Hoa à?"
"Đồ điên, là Tổng giám đốc Ninh! Người lần trước bị em làm tức giận chạy mất ấy!"
"A, anh ta cũng ngã bị thương à?"
"Phỉ phui cái mồm, không phải không phải, hình như anh ta đưa bạn đến khám bệnh. Nếu chị trẻ hơn mười tuổi thì dù thế nào cũng phải theo đuổi được một người đàn ông như vậy, chỉ có em mới không biết đấy là bảo bối".
"Em biết chứ, có điều em không dám chiếm làm của riêng".
"Chắc chắn em sẽ trở thành một bà cô già!"
"Tốt, tiện thể làm bạn với chị luôn".
"Em đúng là đồ ma quỷ đáng ghét". Tạ Lâm đưa tay đẩy Thư Sướng, Thư Sướng