Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342439
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2439 lượt.
Trước khi đi, Thư Sướng không quên cười vội vàng với Kiều Kiều.
"Lần sau không được gọi em là Xướng Xướng ở nơi công cộng, người khác sẽ hiểu lầm". Lúc khởi động xe, Thư Sướng lầu bầu một câu.
"Sao người khác lại hiểu lầm? Trên mặt em đã ghi rõ: Tôi và người này không có quan hệ gì, người nào có mắt là đều nhìn thấy rõ ràng mà". Bùi Địch Văn nói.
Thư Sướng nghẹn lời, chăm chú nhìn về phía trước.
Trên đường về, đi qua một quán cháo sáng sủa sạch sẽ, khách cũng không đông, cô chợt thay đổi ý định. Bây giờ về mới nấu cơm, ăn xong, bôi thuốc rồi đưa Tổng biên tập về Khế Viên thì cũng phải đến nửa đêm. Chẳng thà giải quyết bữa tối ở quán cháo này luôn, sau đó lên xe bôi thuốc rồi đưa thẳng anh về nhà là sẽ tiết kiệm được hai đến ba tiếng.
"Tổng biên tập Bùi, em hay ăn cháo ở quán này, ngon lắm, cháo được ninh nhừ rất dễ ăn".
"Răng anh vẫn còn rất tốt, không nhừ anh cũng nhai được". Bùi Địch Văn không nhường nửa bước.
"Tay chân em chậm chạp, nấu nướng còn lâu mới xong, em sợ anh đói quá lại đau dạ dày".
"Không sao, anh có thể chịu được".
Thư Sướng quay ra cửa sổ xe thở dài một hơi, ngài Tổng biên tập Bùi này đúng là không biết thông cảm cho người khác.
"Nhưng bây giờ thật sự đã muộn lắm rồi". Cô cũng không vòng vo nữa mà đi thẳng vào vấn đề: Hôm nay tôi không muốn nấu cơm!
"Muộn thì anh không về Khế Viên nữa, ở nhờ nhà em một đêm được chứ? Em cũng đỡ phải đưa đón cho phiền phức". Thực ra Bùi Địch Văn rất biết suy nghĩ cho người khác.
"Anh chắc nhà em?" Thư Sướng trượt tròn mắt nhìn Bùi Địch Văn.
"Phòng của Thư Thần vẫn để trống mà, anh ngủ ở đó là được". Bùi Địch Văn không hề khó tính chút nào.
Bốn phía rất yên tĩnh, thỉnh thoảng một tiếng còi tàu thủy vang lên xa xa, ngoài ra chỉ còn tiếng lá nho bị gió thổi kêu xào xạc.
Đã lâu rồi mới có cảm giác yên tĩnh thế này! Lâu đến mức Bùi Địch Văn cảm thấy không quá chân thực, anh ngủ không ngon lắm.
Anh sinh ra ở Provence, thành phố được coi là lãng mạn nhất nước Pháp. Lối sống của người dân thành phố này đơn giản vô tư, thoải mái ung dung, thời tiết cũng cực kì thoải mái. Từ tháng bảy đến tháng tám, du khách đổ về nườm nượp, không khí thoang thoảng mùi hoa oải hương , trăm dặm vẫn thơm, mùi nhựa thông cũng góp thêm một mùi thơm khác biệt.
Bộ phim vang bóng một thời của đài truyền hình vệ tinh Hồ Nam là “Lại gặp một giấc mơ hoa” cũng từng đến Provence lấy ngoại cảnh.
Từ nhỏ anh đã thích yên bình, không thích chen chúc vào những nơi đông người. Anh không có bất cứ hứng thú gì với lễ hội hoa oải hương mà vô số người háo hức, chỉ có liên hoan ca kịch Orange mới có thể khiến anh chú ý đôi chút.
Huống hồ lúc này anh cách Thư Sướng gần như vậy, chỉ có một bức tường. Nằm xuống giường, anh nghe thấy cô mở nhạc, tiếng dép lê lạch cạch đi tới đi lui trong phòng, tiếng mở ngăn kéo, cả tiếng gọi điện thoại cho ai đó. Một hồi lâu sau mới nghe thấy tiếng cô bấm công tắc tắt đèn. Nín thở, dường như anh có thể nghe được cả tiếng thở của cô.
Bùi Địch Văn lại lật người.
Áo ngủ của Thư Thần hơi rộng, đã giặt nhiều lần nên chất vải rất mềm, mặc rất thoải mái. Phòng này nhìn ra vườn, cửa sổ rất rộng, anh không kéo rèm cửa sổ lại. Ánh trăng chiếu vào phòng qua cửa sổ, có thể nhìn thấy mọi thứ trong phòng rất rõ ràng.
Thư Thần có vị trí rất quan trọng trong lòng Thư Sướng và bố mẹ cô, có thể thấy rõ điều này qua cách bố trí trong phòng. Trước khi đi ngủ Thư Sướng đã hỏi anh có cần chuyển sang một phòng khác hay không, nhà cô còn có một gian phòng ngủ dành riêng cho khách.
Trong căn phòng này chỗ nào cũng có dấu vết của Thư Thần, thông thường mọi người đều e ngại ngủ ở đây.
Nhưng anh không phải một người thông thường.
Anh thích Thư Thần, hâm mộ Thư Thần, hâm mộ cuộc sống hồn nhiên, đơn giản, vô lo vô nghĩ, được Thư Sướng yêu thương che chở.
Tiếc là Thư Thần đi quá sớm.
Bùi Địch Văn càng nghĩ càng không ngủ được, anh dứt khoát ngồi dựa vào đầu giường, đưa tay nâng gáy nhìn ánh trăng ngoài vườn.
Không biết Thư Sướng có ngủ ngon không?
Nhớ tới cảnh cô miễn cưỡng đồng ý cho mình tá túc, anh không khỏi mỉm cười. Đúng là một cô bé ngốc, chẳng lẽ nửa đêm anh sẽ biến thành sói xám lao về phía cô hay sao? Nếu anh là sói xám thì đâu cần chờ tới bây giờ? Anh thật sự suy nghĩ cho cô, nghĩ cô lái xe đi đi lại lại quá mệt mỏi và phiền phức. Nhưng anh lại rất muốn cô mệt mỏi và phiền phức vì anh, vì vậy ngủ lại là biện pháp trung hòa, mặc dù có hơi mạo muội.
Bùi Địch Văn khẽ cười, buổi tối ăn hai bát cháo nên lúc này bắt đầu cảm thấy hơi tức bụng. Loại nhà hai tầng kiểu cổ này không có buồng vệ sinh trong phòng, mỗi tầng chỉ có một nhà vệ sinh dùng chung. Cơm nước xong, Thư Sướng ngượng ngùng đỏ bừng mặt nói với anh nhà vệ sinh ở đâu, phòng tắm ở đâu.
Anh gạt ga trải giường, mượn ánh trăng tìm đôi dép lê đi trong nhà. Bàn tay bị bỏng quờ quạng, không cẩn thận làm đổ chiếc đèn bàn trên chiếc tủ đầu giường, tay phải đỡ được chiếc đèn theo phản xạ