Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342437
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2437 lượt.
có điều kiện, đèn không bị vỡ nhưng vẫn phát ra tiếng động.
Bùi Địch Văn nhẹ nhàng đặt chiếc đèn về vị trí cũ.
Quẹt quẹt! Tiếng dép lê đột nhiên vang lên từ gian phòng bên cạnh, ngay sau đó cửa phòng mở ra, Thư Sướng chạy vào phòng như một cơn gió. Bùi Địch Văn còn chưa hết sửng sốt thì Thư Sướng đã ôm chặt lấy anh.
"Thần Thần... Sao thế, lại gặp ác mộng à? Hay là không ngủ được? Đừng sợ, đừng sợ, ngoan... Xướng Xướng ở đây, Xướng Xướng ngủ với anh, Xướng Xướng hát cho anh nghe". Thư Sướng nhẹ nhàng vỗ lưng anh, giọng nói nhỏ nhẹ, hơi thở ấm áp lướt qua cổ anh.
"Dưới cây cầu ngoài cửa, một đàn vịt đang bơi, nào cùng đếm với tôi, hai bốn sáu bảy tám..." Thư Sướng đẩy anh lên giường, đắp chăn cho anh rồi nằm xuống bên cạnh dịu dàng hát.
Bùi Địch Văn vẫn cứng đờ như hóa đá.
Anh không nhớ cảm giác này đã là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi, hay có lẽ anh chưa hề có cảm giác như thế này. Tình hình hiện nay cũng khiến anh cảm thấy hơi khó xử, nhưng anh không muốn lên tiếng làm Thư Sướng kinh động.
Lúc này Thư Sướng tràn ngập tình mẹ, dịu dàng yêu thương làm người khác yên tâm.
Chốc lát sau, bàn tay Thư Sướng dần dần vỗ chậm lại, gác đầu lên hõm vai anh rồi liên tục ngáp.
Bùi Địch Văn bất đắc dĩ ho một tiếng, bây giờ anh và Thư Sướng còn chưa tới lúc cùng giường chung gối, anh không muốn thấy cô phải ảo não, hối hận và tự trách.
Cả người Thư Sướng run lên, hai mắt trợn tròn.
Tim đập rất nhanh, thình thịch, thình thịch, sau đó là sự tuyệt vọng không bờ bến.
"Anh... chỉ định đi vệ sinh, không cẩn thận làm em thức giấc". Bùi Địch Văn cũng không nỡ nhìn vẻ mặt tuyệt vọng và đau đớn của cô sau khi bừng tỉnh.
"Thần Thần... không còn nữa..." Thư Sướng thì thầm, bàn tay vẫn giữ nguyên trên không trung, đầu cúi gằm như một em bé, "Thực ra không chỉ có mẹ mới nhầm lẫn như vậy, em cũng thường xuyên nhầm lẫn, luôn cảm thấy Thần Thần vẫn chưa đi, vẫn ngủ ở phòng bên cạnh. Lúc nào cũng sợ anh ấy lén dậy ra ngoài vườn chơi nên em ngủ rất tỉnh".
Một giọt nước lấp lánh rơi xuống mu bàn tay anh.
"Ừ!" Bùi Địch Văn nhẹ nhàng kéo cô lại gần, nhè nhẹ vỗ lưng cô như cô vỗ lưng anh lúc nãy, "Một người quan trọng đột nhiên đi mất, chúng ta luôn cần có thời gian để thích ứng".
"Không phải thích ứng mà là không còn chỗ dựa dẫm nữa", Thư Sướng lắc đầu bất lực, "Bố mẹ em sinh em khi tuổi đã quá lớn, chăm sóc Thần Thần đã hao hết tinh thần và thể lực của họ, người ở bên em chỉ có Thần Thần. Mặc dù anh ấy hơi ngốc nhưng vẫn rất quan tâm, rất hiểu chuyện, không để em phải bận tâm. Bất kể em làm đúng hay sai thì anh ấy cũng luôn cười với em, em nói gì anh ấy cũng không bao giờ cãi lại".
Giọng nói của một người mẹ.
Bùi Địch Văn cười, "Thì ra em muốn tìm một người sùng bái vô điều kiện!"
"Cũng không phải! Trong lòng mỗi người đều có một gia đình, đều có một người khiến mình cảm thấy ấm áp, khi cô đơn, khi mệt mỏi, chỉ cần nghĩ tới người đó sẽ lại tràn ngập dũng khí".
"Thư Sướng". Bùi Địch Văn than nhẹ một tiếng, anh không ngờ cô bé này lại suy nghĩ nặng nề như vậy, cứ cho rằng sau khi để cô khóc thoải mái lần trước thì khúc mắc trong lòng cô đã vợi bớt nhiều rồi. "Anh ấy đã ở trong lòng em như vậy thì em còn phải băn khoăn gì nữa? Chỉ cần Chỉ cần em muốn thì anh ấy sẽ vẫn ở trong lòng em, bất cứ người nào cũng không thể cướp đi được".
Thư Sướng ngẩn ra, vẻ mặt đông cứng. Rất lâu sau cô mới cười ngượng ngùng, "Đúng vậy, có gì phải băn khoăn chứ! Anh ấy là Thần Thần, em là Xướng Xướng, bất kì ai cũng không thể thay đổi được. Ôi, lại mất mặt với anh một lần nữa".
"Em yên tâm, trí nhớ của anh không tốt lắm". Giọng anh hết sức hòa nhã.
Cô đỏ mặt đẩy cánh tay anh ra, từ từ đặt hai chân xuống đất, "Anh đi vệ sinh đi, em cũng về ngủ đây..."
"Có điều anh vẫn nhớ tất cả những lần em mất mặt".
Bùi Địch Văn đột nhiên áp tới, mang theo nụ cười, hôn lên đôi môi cô.
"Thư Sướng..." Cô cố gắng tỏ vẻ kiên cường khiến anh thương xót, không có mất cứ một chút do dự nào, anh chỉ muốn hôn cô, không liên quan gì đến tình dục.
Anh ngậm cánh môi cô, dịu dàng, chiều chuộng, yêu thương.
Thư Sướng giãy giụa mấy cái rồi từ từ nhắm mắt lại, thả lỏng người vào vòng tay anh.
Đầu óc cô rất loạn, toàn thân không còn một chút sức mạnh nào, không có tâm tư suy nghĩ xem nụ hôn này lại có ý nghĩa gì.
Bây giờ, nụ hôn của Bùi Địch Văn đã trở thành chuyện thường ngày như lời chào buổi sáng rồi.
Trong một đêm như thế này, nửa đêm bừng tỉnh, đau đớn vì nhận ra Thần Thần đã đi, có một người ở bên mình thật tốt, thật ấm, cô cho phép chính mình sa vào trong đó.
Két... Ban đêm yên tĩnh, cổng nhà đột nhiên nhẹ nhàng mở ra.
"Ông nhẹ tay một chút, đừng làm Xướng Xướng giật mình". Vu Phân hạ thấp giọng.
"Biết thế, nhưng cái va li này nặng quá nên tôi phải kéo chứ không nhấc lên được". Thư Tổ Khang lên tiếng.
"Ai bảo ông mua nhiều đồ như vậy làm gì!"
Thư Tổ Khang cười cười, "Mấy khi được đi xa như vậy, phải mua ít quà cho họ hàng với bạn bè chứ!"
"Ờ, ngày mai gọi điện thoại bảo họ tới nh