Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2454 lượt.
i Địch Văn vào, giặt quần áo rồi mang ra phơi ngoài ban công. Xong việc, cảm thấy mệt mỏi, cô lại lên giường ngủ tiếp.
Vừa ngủ được một lát thì nghe thấy có tiếng động bên ngoài, cô đi ra xem, thì ra là người giúp việc theo giờ đang nấu cơm trong bếp.
"Bùi tiên sinh vừa gọi điện thoại về, tôi nói cô đang ngủ, anh ấy bảo tôi không được đánh động cô". Người giúp việc là một phụ nữ Sơn Đông chất phác, giọng nói uốn lưỡi rất nặng, tay chân hết sức nhanh nhẹn.
Thư Sướng mỉm cười thân thiện đứng ngoài cửa xem bà ta nấu ăn.
Bữa trưa có hai món ăn một món canh là thịt thái sợi xào rau cần, cá hoa vàng rán giòn và canh mướp trứng gà. Một bữa ăn thông thường nhưng nấu nướng lại rất tốn thời gian.
Bà giúp việc nhặt sạch từng cây rau cần, cẩn thận gạt sạch bùn đất rồi rửa ba bốn nước. Thịt được thái cực nhỏ như những sợi tóc, vừa cho vào chảo dầu đảo lên đã có thể ngửi thấy mùi thịt và mùi rau cần. Cá hoa vàng rán giòn cũng là một món cần nhiều thời gian. Phải mổ bụng từng con cá nhỏ, bỏ hết nội tạng, rửa sạch dưới vòi nước rồi ướp muối, chờ đến khi gần khô hết nước mới cho vào rán dầu, ăn ngay khi còn nóng, cực kì thơm ngon.
"Cô thường xuyên nấu ăn cho Bùi tiên sinh à?" Nhìn hai đĩa thức ăn, Thư Sướng cảm thấy thật sự hơi đói.
Người giúp việc quay lại cười rồi nhanh chóng bày thức ăn lên bàn, "Bùi tiên sinh rất ít khi ăn cơm ở nhà, may ra đến ngày nghỉ cuối tuần mới nấu cho anh ấy một bữa. Hôm nay anh ấy gọi điện thoại cho tôi dặn lúc đến nhớ mua một ít thức ăn dễ ăn, tôi là người Sơn Đông chém to kho mặn, phải mất rất nhiều thời gian mới học được cách nấu các món ăn thường ngày ở Tân Giang. Cô mau ngồi xuống ăn thử đi".
Thư Sướng bảo bà ta cùng ăn nhưng bà ta vội xua tay, "Trước khi đến đây tôi đã ăn rồi, cô ăn đi, tôi đi quét dọn".
Thư Sướng nếm thử mấy miếng, thật sự rất ngon, đơn giản, tinh tế, nếu nói văn vẻ một chút thì là mang đậm triết lí sống của người Tân Giang.
Bà giúp việc quét dọn nhà cửa xong quay ra lau rửa phòng bếp rồi đi về.
Thư Sướng đã ngủ quá nhiều, lại không muốn xem TV nên cứ đi vòng vòng trong nhà, từ phòng khách vào đến phòng ngủ rồi lại ra ngoài ban công, sang phòng ngủ dành cho khách rồi cuối cùng vào phòng sách.
Sách của Bùi Địch Văn đều là các tác phẩm kinh điển, đại bộ phận là về lĩnh vực kiến trúc, cũng có sách về báo chí. Thư Sướng lấy một quyển ra lật lật, chữ chi chít nhìn mà đau đầu, cô lại nhét lên giá sách. Trên bàn có một chiếc máy tính xách tay, Thư Sướng nghĩ bụng, thôi thì lên mạng vậy!
Bật máy lên ngồi chờ chốc lát, trên màn hình xuất hiện một hộp thoại nhắc nhở phải nhập mật khẩu mới có thể sử dụng máy tính.
Thư Sướng gõ trán khó hiểu, trong nhà này chỉ có một mình Bùi Địch Văn, lại còn phải đặt mật khẩu để đề phòng ai chứ?
Người giúp việc? Thư Sướng rất nghi ngờ bà ta có biết đâu là màn hình, đâu là thân máy hay không.
Internet là nơi không hề an toàn, các tài liệu quan trọng của Bùi Địch Văn nhất định đều để trong máy tính ở tòa soạn. Chiếc máy xách tay này cũng chỉ dùng để duyệt web, đọc tin tức khi về nhà, có thể có thứ gì riêng tư mà cần phải bảo vệ?
Suy nghĩ mãi không ra, cô chỉ có thể kết luận Bùi Địch Văn quá cẩn thận, cô vẫn chưa hiểu anh cho lắm.
"Ai có nhà bán đấy?" Thắng Nam xách bánh mì đi về, nghe thấy hai chữ mua nhà liền lập tức kêu lên theo phản xạ có điều kiện.
Tiếng kêu này làm mấy người qua đường trợn mắt nhìn.
Dương Phàm vô tình nhìn qua bên này, lập tức biến sắc, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi nhìn xoáy vào bóng lưng Thư Sướng.
Đàm Tiểu Khả chớp chớp mắt, cánh tay đang khoác tay Dương Phàm đột nhiên căng lên. Người đàn ông đẹp trai đang mặt đối mặt với Thư Sướng không phải Bùi Địch Văn?
Cô ta trộm nhìn Dương Phàm, vẻ đau đớn và ghen ghét trên mặt Dương Phàm khiến cô ta khó chịu.
Thư Sướng khẽ cười nhưng mắt cô lại không hề cười.
Ninh Trí vẫn tỏ ra rất tự nhiên, anh ta chỉ gật đầu à một tiếng rồi lấy danh thiếp trong túi ra đưa cho Thắng Nam, "Có người lớn tuổi thì không nên ở quá cao, còn phải không được cách bệnh viện và chợ quá xa nữa. Khu Tụ Hiền Uyển của công ty chúng tôi có thể còn có mấy căn hộ vào ở được ngay, ngày mai cô và Thư Sướng đến công ty chúng tôi, tôi sẽ dẫn hai cô đi xem xem".
"Nếu tôi vừa ý thì giá cả thế nào?" Thắng Nam đã chạy cả ngày, cũng xem như tích lũy được chút kinh nghiệm, biết phải hỏi giá rồi mới lên thuyền.
Ninh Trí lạnh nhạt nhướng mày, "Tôi sẽ bảo phòng bán hàng bán cho cô với giá khách quý, bằng tám mươi tám phần trăm giá bình thường".
Thắng Nam ngây người, tám mươi tám phần trăm? Căn hộ mấy trăm ngàn không phải sẽ bớt được mấy chục ngàn sao? Món quà này lớn quá, cô quay đầu nhìn Thư Sướng.
Thư Sướng vẫn đang xuất thần, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt ngẩn ngơ.
"Đội trưởng Mục là bạn của Thư Sướng thì cũng chính là bạn tôi, đây chỉ là một việc nhỏ thôi mà". Ninh Trí lại nói thêm.
Thắng Nam lén dùng chân đá Thư Sướng.
"Gì thế?" Hồn Thư Sướng về với bản thể.
"Xướng Xướng, a