XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2455 lượt.

nh ta là ai?" Phía sau, Dương Phàm không nhịn được nữa bước tới một bước. Nhanh như vậy? Xướng Xướng đã quên anh ta nhanh như vậy sao?
Thắng Nam và Ninh Trí cùng ngẩng đầu lên, chỉ có Thư Sướng là không.
Thắng Nam nhìn thấy Dương Phàm trước rồi sau đó mới nhìn thấy Đàm Tiểu Khả đang khoác tay anh ta. Cô thoáng giật mình, đột nhiên hiểu rõ nỗi khổ riêng khiến Thư Sướng muốn nói lại thôi. Một đứa con có hiếu tại sao lại bỏ nhà ra đi? Đó là vì đã đau đến cực hạn.
"Cô ta là ai?" Thắng Nam tiến lên một bước chặn ở giữa Thư Sướng và Dương Phàm, trợn mắt nhìn Đàm Tiểu Khả.
Đàm Tiểu Khả bị ánh mắt của Thắng Nam làm hoảng sợ nhưng vẫn cười nói, "Tôi là đồng nghiệp của Thư tỷ!"
"Thư tỷ? Sao tôi không biết Xướng Xướng có đứa em gái như cô từ lúc nào?" Giọng Thắng Nam rất lạnh lẽo.
Đàm Tiểu Khả đỏ mặt, "Tôi vừa tới, đây là một cách gọi tôn trọng với người đi trước".
"Trước sau trong vấn đề gì?" Thắng Nam liếc nhìn Dương Phàm, nheo mắt mỉa mai.
Đàm Tiểu Khả lúng túng cắn môi, "Tôi vừa được điều đến tòa soạn báo Hoa Đông".
"A, được điều đến à, tôi còn tưởng rằng là sinh viên mới ra trường cơ! Trong đơn vị chúng tôi cũng có rất nhiều người được điều đến, bọn họ không bao giờ gọi tôi là tỷ này tỷ nọ cả. Đây cũng không phải giang hồ mà diễn trò kết nghĩa kim lan lôi kéo bang phái. Tuổi của phụ nữ là chuyện riêng tư, cô suốt ngày Thư tỷ Thư tỷ là muốn thể hiện ưu thế trẻ tuổi của mình chứ gì? Xướng Xướng của bọn tôi chưa tới tuổi già phải nhờ cậy con cháu, cô đừng kính trọng cô ấy quá, cô ấy không chịu nổi đâu".
"Dương Phàm..." Đàm Tiểu Khả bị Thắng Nam mắng như súng liên thanh mà không chịu được vì nhục nhã, vội nhìn về phía Dương Phàm cầu cứu.
Lúc này toàn bộ tinh lực của Dương Phàm đều đang dùng để đánh giá Ninh Trí với vẻ mặt lúc nào cũng thờ ơ lạnh nhạt nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Thư Sướng.
"Dương Phàm là gì của cô?" Sự ngang ngược đã bị kìm nén quá lâu trong lòng Thắng Nam cuối cùng cũng có đất dụng võ.
"Dương Phàm là bạn cùng trường của Thư tỷ, là bạn trai của tôi". Đàm Tiểu Khả vênh mặt nhìn thẳng Thắng Nam không chịu thua kém.
Thắng Nam cười lạnh lùng, "Xướng Xướng của bọn tôi học ở Học viện công trình, anh chàng bạn trai của cô học tài nguyên nhân lực, liên quan quái gì đến nhau? Muốn bắt quàng làm họ cũng phải tìm được một lí do tốt, đừng có cứng nhắc như vậy được không? Vì sao không nói là anh họ, chị họ? Nói như thế sẽ có ý nghĩa rất rộng, người nghe muốn hiểu thế nào cũng được".
"Xướng Xướng, anh ta là ai?" Dương Phàm lại hỏi một câu, ánh mắt giận dữ nhưng nhiều hơn là tuyệt vọng và đau đớn.
Đàm Tiểu Khả nhắm mắt lại.
"Dương Phàm, chúng ta nhận nhầm người rồi. Em đi bộ mỏi chân rồi, cũng hơi đói nữa, chúng ta về nhà đi, anh nấu bánh trôi hấp rượu cho em nhé!" Cô ta nói không nhanh không chậm, âm thanh không cao không thấp nhưng lại vừa đủ để mỗi người ở đây đều nghe rõ. Bánh trôi hấp rượu là món ăn nhẹ sở trường của mẹ Dương Phàm, Thắng Nam cũng từng cùng Thư Sướng đến nhà họ Dương làm khách và được nhấm nháp một lần. Thắng Nam không khỏi cảm thấy chán nản, vừa rồi nổi đóa một trận nhưng hình như mình không hề thắng. Cô không ngờ Đàm Tiểu Khả lại có khả năng giữ bình tĩnh và tâm tư linh hoạt như thế.
Từ đầu đến cuối Thư Sướng vẫn bình tĩnh nhìn về phía cửa quán cà phê như một người ngoài cuộc, một người tàng hình, rời xa trung tâm bão táp.
"Anh ta là ai thì có quan hệ gì với anh không?" Thư Sướng chậm rãi ngẩng đầu lên.
Dương Phàm buồn bã thu ánh mắt lại, "Thực ra thiếu một người thì ngày vẫn trôi qua bình thường như vậy, không nhiều thêm một phút, không ít hơn một giây". Chẳng qua là cảm giác sẽ bất đồng mà thôi.
"Đi thôi!" Đàm Tiểu Khả nũng nịu nhắc Dương Phàm.
Dương Phàm bất đắc dĩ xoay người quay lại.
Tiếng bước chân dần dần đi xa, xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của người bên cạnh.
"Xướng Xướng?" Thắng Nam lo lắng nhìn Thư Sướng.
Thư Sướng quay đầu lại, "Thắng Nam, không cần nói gì hết, bạn mau về nhà đi, đừng để bố mẹ bạn lo lắng. Tổng giám đốc Ninh, chuyện căn hộ của Thắng Nam nhờ anh lo liệu giúp. Tôi... tôi phải đi gọi điện". Không ngờ cô vẫn còn cười được.
Thắng Nam còn muốn nói gì nữa nhưng Ninh Trí đã giữ cô lại.
Thắng Nam ngậm miệng ngoan ngoãn đi về xe mình. Ninh Trí lặng lẽ chăm chú nhìn bóng dáng càng lúc càng xa của Thư Sướng, hít sâu một hơi rồi nắm chặt nắm đấm như vừa hạ quyết tâm gì đó.
"Tổng biên tập Bùi, em xong việc rồi, bao giờ anh có thể đến đây?"
"Nói với anh địa chỉ chính xác, anh bắt đầu đi ngay đây".
Thư Sướng cất điện thoại di động, một tay xách máy tính, một tay xách chiếc túi to. Cô đứng dưới gốc một cây nhãn gần cột đèn đường, như vậy Bùi Địch Văn đi tới sẽ nhìn thấy cô ngay.
Một chiếc xe đẩy dừng bên đường cách cô mấy gốc cây, một đôi vợ chồng có nước da đen sạm bán khoai nướng. Bây giờ mùi khoai lang nướng còn chưa mê người như giữa đêm đông nhưng bởi vì vừa mới là đầu vụ nên khách vẫn rất đông.
"Thư Sướng!" Chiếc Continental Flying Spur từ từ dừng