XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2458 lượt.

lại cạnh gốc cây, Bùi Địch Văn mở cửa xe. Anh không gọi cô là Xướng Xướng như những người quen khác mà vẫn gọi cô là Thư Sướng như ở tòa soạn báo, có điều âm cuối được kéo rất dài, nghe rất dịu dàng. Anh nhận lấy máy tính và chiếc túi của Thư Sướng rồi ném vào ghế sau, quay lại thấy mắt Thư Sướng vẫn nhìn về phía chiếc xe đẩy bán khoai lang.
"Muốn ăn à?" Anh cười hỏi, tay đã móc ví trong túi ra. Cô gật đầu.
Anh đợi một hồi cạnh chiếc xe đẩy rồi rút tờ một trăm nhân dân tệ ra mua một củ khoai nướng, nhận về một mớ tiền lẻ. Cô nhận lấy củ khoai, đứng dưới gốc cây bóc lớp vỏ đã cháy thành than khô cứng bên ngoài rồi cắn từng miếng khoai mềm ngọt. Buổi tối cô gần như ăn sạch một suất cơm hải sản, rất no, rất no. Nhưng cô vẫn muốn ăn khoai lang, không, là muốn ăn khoai lang Bùi Địch Văn mua cho cô, muốn nhìn anh chen vào giữa đám đông mua cho cô một thứ đồ ăn vặt xấu xí rẻ tiền như vậy.
Vì như vậy sẽ có một loại cảm giác được quý trọng. Không cần hâm mộ người khác, cũng không có gì phải tiếc nuối.
Ăn khoai lang xong, cô thả vỏ khoai vào ngăn chứa rác hữu cơ. Bùi Địch Văn lấy khăn tay ra lau sạch bàn tay đen sì cho cô, chiều chuộng hôn lên khóe môi cô, "Ngon như vậy cơ à?"
Cô ngoan ngoãn để anh ôm, chủ động ôm chặt eo anh, khẽ kêu tên anh, "Địch Văn..."
"Ờ!" Giọng Bùi Địch Văn trở nên hơi khàn khàn.
"Cảm ơn!"
Anh cười cười, hai người không nói nữa, chỉ im lặng ôm nhau một hồi rồi lái xe về Khế Viên.
"Em đã cãi nhau với bố mẹ". Lúc xách túi lên cầu thang cô lí nhí một câu, xem như đó là lí do tại sao mình lại tá túc ở nhà anh.
"Không ngờ giai đoạn phản nghịch của em lại dài như vậy, có điều anh rất vui. Nếu không anh cũng không biết còn phải phấn đấu đến ngày nào mới có thể khiến em tin tưởng anh".
"Địch Văn", đi hết cầu thang, cô đột nhiên xoay người, ngẩng mặt lên, "Vì sao... anh lại thích em?"
"Cô bé ngốc, sao lại hỏi nghiêm túc như vậy? Đây không phải một chuyện phức tạp, em khiến anh động lòng, thế thôi". Anh thì thầm bên tai cô, khẽ cắn vành tai cô.
Thân thể cô có một dòng điện chạy qua, trái tim cô hơi run lên.
Cửa vừa mở ra Thư Sướng đã nhìn thấy ngoài cửa có một đôi dép lê kiểu nữ, bên trên mỗi chiếc dép màu tím là một con gấu con béo trắng, mũi hai chiếc dép sát nhau, gót cũng sát nhau, chỉnh tề như mới được huấn luyện trong quân đội về. Trên bàn trà có một bó hoa bách hợp màu trắng cắm trong lọ hoa pha lê, những đóa hoa trắng muốt mới vừa hé nở.
Thư Sướng kinh ngạc quay sang nhìn Bùi Địch Văn. Lúc cô ra khỏi nhà thì trong nhà còn không có những thứ này.
Thì ra trong lúc cô không có nhà anh ta đã trắng trợn mua sắm một phen.
Vào nhà, Thư Sướng phát hiện không chỉ có dép và hoa mà trong chiếc làn tre bên cạnh sofa còn có đủ các loại đồ ăn vặt: Khoai tây chiên, thạch dừa, sô cô la, hạnh nhân, hạt dẻ cười... Bùi Địch Văn vác cả siêu thị về nhà rồi à?
Ngoại hình Thư Sướng cũng coi như là một phụ nữ hơn người, nhưng bởi vì bệnh tình của Thần Thần nên trong tính cách cô có một bộ phận rất mạnh mẽ, cô không hề coi chính mình như một thiếu nữ, cũng thật sự chưa bao giờ được ai nuông chiều tử tế. Vì vậy cô bị làm cảm động một cách dễ dàng.
"Em chỉ ở vài ngày". Cô bất an nhìn Bùi Địch Văn, rất sợ anh sẽ thất vọng.
Bùi Địch Văn cởi áo ngoài, lấy chai nước hoa quả trong tủ lạnh ra rót hai cốc, kéo cô cùng ngồi xuống sofa, bàn tay vòng qua vai cô một cách tự nhiên rồi cười nói, "Những thứ này là anh chuẩn bị cho lần bỏ nhà đi bụi tiếp theo của em".
"Sao lại bỏ nhà đi liên tục thế được?" Thư Sướng xấu hổ vặn vẹo mười ngón tay.
"Anh chỉ không muốn lại phải thấy em thê thảm ngồi trong quán cà phê mượn điện thoại gọi cho người khác xin giúp đỡ. À, cái này cho em". Anh ta vỗ vai cô lưu luyến rồi đặt một chiếc chìa khóa treo bằng sợi xích bạc vào lòng bàn tay cô, "Ở đây chắc là dễ chịu hơn quán cà phê xa lạ!" Cô ngước mắt nhìn anh, cười thoáng qua, không bày tỏ lòng biết ơn, cẩn thận cất chìa khóa vào trong túi xách.
Một đêm trôi qua rất yên ả, trừ một vài nụ hôn hời hợt như chuồn chuồn đạp nước, hai người không hề có hành vi đặc biệt nào khác. Hai người cùng ăn chút hoa quả, cùng mở DVD xem bộ phim King Kong phiên bản mới. Đang xem thì Bùi Địch Văn có điện thoại, có lẽ sợ ảnh hưởng đến việc xem phim của cô nên Bùi Địch Văn vào phòng sách nghe máy và đóng cửa rất kĩ. Mười một giờ, hai người rửa mặt xong, ai đứng trước cửa phòng người nấy cùng chúc nhau ngủ ngon.
Nhưng chúc ngủ ngon xong Bùi Địch Văn không vào phòng ngay mà lại ôm Thư Sướng, ánh mắt dịu dàng như nước.
Thư Sướng vùi đầu trong lòng anh, căng thẳng đến mức trái tim suýt nữa ngừng đập.
"Ngủ đi, sáng mai gặp lại!" Anh hôn lên môi cô rồi lưu luyến buông cô ra. Tình yêu cũng như hầm canh, phải giữ lửa nhỏ hầm thật lâu thì nồi canh mới có thể ngon từ thịt, ngọt từ xương.
Hôm sau Thư Sướng đến tòa soạn làm việc, Bùi Địch Văn lại phải đi công tác Bắc Kinh, cùng đi còn có Giám đốc tòa soạn và mấy Trưởng phòng. Bây giờ đã là tháng mười, các đơn đặt báo năm tới bắt đầu được xúc tiến, các Tậ