Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2457 lượt.
p đoàn ngành báo chí lớn tụ tập về Bắc Kinh kí kết hợp đồng. Buổi tối Thư Sướng về Khế Viên một mình, nhận được điện thoại Bùi Địch Văn gọi từ Bắc Kinh về, trong lòng dâng lên một cảm giác đã lâu không cảm nhận được có tên là tương tư.
"Lên giường chưa?" Anh hỏi.
"Rồi, em đang nằm đọc sách!"
"Mặc áo ngủ rồi chứ? Cái áo nền xanh hoa trắng tối qua à?"
"Không... không phải, cái đó giặt rồi, hôm nay em mặc cái khác".
"Tả cho anh nghe một chút". Cách vài ngàn dặm nhưng giọng nói của anh còn khiến cô cảm thấy nóng rực hơn cả khi mặt đối mặt.
"Để làm gì?" Cô không nhận ra là mình đang làm nũng với anh.
"Anh rất không thích ở khách sạn, quá lạnh lẽo, phải bỏ tiền mới mua được hơi ấm do máy móc phát ra. Nói chuyện với em anh mới cảm thấy một chút ấm áp. Thư Sướng, Bắc Kinh có tuyết rồi".
"Mới cuối tháng mười mà!" Cô ngồi dậy thoáng nhìn ra bên ngoài, một vầng trăng sáng đang treo cao trên bầu trời Tân Giang.
"Mùa đông năm nay đến sớm thật! Ôi, công việc của em cũng không bận lắm, biết trước thế này thì đã cho cả em đến Bắc Kinh, lấy việc công làm việc tư".
"Em không đi đâu".
"Vì sao?"
"Đàn ông đưa phụ nữ đi du lịch chính là vì muốn xảy ra quan hệ thân mật hơn với người phụ nữ đó. Ở một nơi xa lạ, cô ta không biết đường, cũng không quen ai, đối phương chính là chỗ dựa duy nhất, tâm lí tự nhiên sẽ ỷ lại đối phương. Đêm khuya người vắng, mở một chai rượu, âm nhạc êm ái, cùng trò chuyện tình đời, tình người, lí tưởng, nhân sinh, rồi đến tình yêu... rồi đến trên một cái giường".
"Nghe rất có lí, chờ anh dự xong hội nghị đặt hàng chúng ta cùng đi du lịch được không?"
"Hừ!" Cô bĩu môi.
Anh cười ha ha, "Anh muốn làm cho quan hệ của chúng ta tiến thêm một bước. Nhớ anh không?" Giọng anh đột nhiên hạ thấp, lộ ra sự mê hoặc không thể nào ngăn cản.
"Tân Giang rất ít khi có tuyết, em rất muốn xem tuyết rơi!"
"Chỉ giỏi đánh trống lảng. Thôi muộn lắm rồi, em đi ngủ đi!"
"Vâng, chúc anh ngủ ngon".
"Hay là vẫn lưu luyến không rời? Thế thì anh chưa gác máy vội?"
"Được rồi, ngày mai anh còn phải họp, chúc anh ngủ ngon!"
Không đợi anh nói tiếp, cô đã vội vã cắt cuộc gọi, đưa tay sờ mặt, nóng bỏng như một quả cầu lửa.
Quả vậy, giờ khắc này cô đã tìm được một chút cảm giác yêu đương, ngọt ngào, chỉ cần trong lòng nghĩ đến một người là lại đỏ mặt, lại cười ngây ngô. Nhưng cô vẫn cảm thấy tất cả những thứ này giống như một giấc mơ, không được chân thực cho lắm.
Nếu như đó là một giấc mơ thì chỉ mong không phải mở mắt ra.
Thư Sướng vòng tay ra sau gáy đỡ đầu từ từ nằm xuống, tắt đèn, nhìn ánh trăng như bạc bên ngoài và nghĩ đến tuyết bay trắng trời nơi phương bắc.
Phải năm ngày nữa Bùi Địch Văn mới có thể về Tân Giang. Năm ngày, đúng là dài đằng đẵng!
Thắng Nam vẫn kéo Thư Sướng cùng đến công ty bất động sản Trí Viễn, dù sao cũng là vì Thư Sướng nên người ta mới nhiệt tình như vậy.
Công ty bất động sản Trí Viễn thuê tầng sáu một tòa nhà cao tầng ở trung tâm thành phố làm trụ sở, trang trí không hề huênh hoang mà rất tao nhã. Nữ nhân viên phụ trách tiếp đón ngoài cửa tòa nhà vừa gọi điện thoại lên văn phòng Ninh Trí thì anh ta đã lập tức đi xuống.
Ba người đi hai chiếc xe một trước một sau tới Tụ Hiền Uyển. Xuống xe, ba người đi qua công trường, qua vườn hoa, qua một khu nhà tập thể, cuối cùng tới chỗ bán căn hộ.
Các nhân viên bán hàng ai cũng xinh đẹp đáng yêu, lại rất khéo ăn nói, thấy là khách do Tổng giám đốc dẫn đến nên càng khéo mồm khéo miệng hơn.
Ninh Trí xua tay ra hiệu cho họ yên tĩnh một hồi, "Đưa chìa khóa phòng 302 tòa nhà số 6 cho tôi".
Trên đường, hai người chỉ trò chuyện qua loa vài câu.
Lúc xuống xe, Thư Sướng móc một chiếc phong bì từ trong túi xách ra đặt xuống bên cạnh tay lái.
"Đây là cái gì?" Vẻ mặt vốn đã lạnh như băng của Ninh Trí lúc này hạ xuống dưới không độ.
Thư Sướng hơi mất tự nhiên nhìn anh ta, "Thắng Nam nhờ tôi chuyển cho anh, chỉ là một chút lòng biết ơn mà thôi".
Ninh Trí đập tay vào tay lái, khẽ chửi một câu rồi hất đầu lên.
"Thư Sướng, đây là ý kiến của em phải không? Em chỉ sợ phải nợ ơn anh, sợ phải có quan hệ với anh, không, sợ anh lại có ý đồ với gia đình em đúng không? Vì vậy em mới đưa một chút lễ mọn để có thể an tâm đúng không?"
"Anh nghĩ quá nhiều rồi đấy!" Thư Sướng khắc chế sự xấu hổ trong lòng, thực ra cô cũng rất ghét làm việc này. Nhưng đúng như Ninh Trí nói, chỉ cần anh ta nhận là cô sẽ có thể thản nhiên, như hai bên mua bán, trả tiền, nhận hàng. Cô không muốn có gì dính dáng dây dưa với vị Tổng giám đốc Ninh này với lí do vì chuyện của Thần Thần nữa.
Anh ta tốt, tốt quá mức làm cô cảm thấy sợ hãi. Bố mẹ cô đều là người tầm thường, cô cũng không phải nhân vật hiển hách, thứ duy nhất có thể khiến người ngoài chú ý chính là tòa nhà đó. Anh ta lại làm bất động sản, sao có thể không suy nghĩ theo hướng này được?
"Người nghĩ nhiều là em, tại sao em lại trở nên tầm thường như vậy?"
Thư Sướng hết kiên nhẫn, "Coi