Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2472 lượt.
ếng kêu lên.
"Để tôi!" Bùi Địch Văn giơ tay lên.
Hội trường thoáng cái trở nên yên lặng lạ thường, đám người đẹp chờ mong từ rất lâu căng thẳng đến mức không thở nổi.
Thư Sướng nhìn xuống, xòe tay ra, bàn tay cô ẩm ướt.
"Phóng viên Thư, tôi không giỏi chơi trò chơi, lát nữa mong cô giúp đỡ". Bùi Địch Văn mỉm cười đưa tay về phía Thư Sướng.
Tâm hồn vô số người đẹp vỡ vụn rơi khắp mặt đất.
Thư Sướng cười cũng dè dặt, "Tổng biên tập Bùi khiếm tốn quá".
Mười ngón tay đan vào nhau, hai người đều run lên. "Thì ra tương tư không phải một danh từ mà là một động từ". Bùi Địch Văn khẽ nói vừa đủ để chỉ có cô nghe thấy.
Thư Sướng vốn đã căng thẳng, lúc này lại càng như bị thôi miên, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Người khác buộc dây giúp họ, Bùi Địch Văn tự nhiên vòng tay qua eo cô, "Anh đếm đến ba thì chúng ta cùng bước chân".
Cô ngơ ngác gật gật đầu.
Trưởng phòng nhân sự thổi còi, mấy đôi cùng xuất phát.
Đám người lập tức sôi trào, có người hò reo cố lên, có người huýt sáo, có người cười ngặt nghẽo, âm thanh ầm ĩ đến mức suýt nữa làm cả hội trưởng nổ tung.
Thư Sướng và Bùi Địch Văn hợp tác cũng coi như ăn ý, đang chạy ở vị trí thứ hai, nhưng khi bàn tay Bùi Địch Văn ôm bên hông cô càng ngày càng nóng rực thì cô đột nhiên đánh mất nhịp điệu, cả người lắc lư rồi nghiêng sang bên cạnh. Bùi Địch Văn không kéo được cô lại và cũng ngã xuống theo, cả người đè lên trên người cô.
Lúc này cũng có hai đôi khác ngã xuống.
Hai người bọn họ khiến người khác để ý nhưng cũng không phải trường hợp duy nhất, Thư Sướng thầm thấy vui mừng. Nhưng một giây sau cô lập tức hoảng sợ suýt nữa hôn mê bất tỉnh.
Cô cảm thấy thân thể Bùi Địch Văn đang đè lên người mình đột nhiên có một chút thay đổi.
Anh nhìn cô, cười hơi bất đắc dĩ, hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn rất thản nhiên, "Anh nghĩ đây là trường hợp không kìm nén nổi tình cảm!" Anh mỉm cười tự giễu.
Sau năm giây sững sờ, những người đứng xem xung quanh mới tới tấp chạy tới vừa cười cừa cởi bỏ sợi dây buộc chân hai người rồi mỗi người một tay giúp đỡ nâng hai người dậy.
Thư Sướng cũng không có dũng khí nhìn mọi người mà vội vã chạy đến trước mặt Tạ Lâm. Tạ Lâm đang cười sấp cười ngửa rất không phúc hậu.
"Xướng Xướng, em đã không chơi thì thôi, một khi đã chơi là bao giờ cũng chơi lớn! Vở hài kịch do em và gã mặt người chết này đóng vai chính đủ để tòa soạn cười nửa năm đấy!"
"Đều tại chị hết, cứ lôi em đến đây làm gì!" Thư Sướng đang cực kì hối hận trong lòng.
"Chị cảm thấy rất đáng giá đấy chứ, em mà không đến thì mọi người có vui như thế này không? Nhìn em với anh ta đổ ập xuống như hai cây cột, lại còn cả tư thế mập mờ đó nữa, đúng là vui thật! Hì hì! Có điều sau này em sẽ thành kẻ thù chung của toàn dân đấy Xướng Xướng ạ!" Tạ Lâm nhìn một vòng các người đẹp xung quanh rồi đắc ý nhếch miệng cười không ngừng.
"Có lẽ... Có lẽ..." Có lẽ là cô cảm thấy sợ hãi vì nhớ đến lời Thôi Kiện nói, có lẽ là nghĩ đến Dương Phàm vừa tỏ ra lưu luyến với cô vừa điên đảo trăng hoa với Đàm Tiểu Khả và đã có kết tinh của tình yêu, cô cảm thấy cô giống như một kẻ ngớ ngẩn không còn năng lực phân biệt trắng đen. Cô không muốn dây dưa mãi với mối tình trước, cô muốn thỏa thích tận hưởng tình yêu tiếp theo, yêu nghiêm túc, có một kết quả tốt. Nhưng, ai là người cô có thể dựa vào?
"Địch Văn, hôm nay em mệt nên hơi cáu bẳn, ngày mai em gọi điện thoại cho anh được không?"
"Em định về nhà à?" Bùi Địch Văn che giấu sự mất mát trong đáy lòng.
"Vâng, em có việc phải nói với bố mẹ".
"Buổi tối cùng đi ăn cơm, sau đó anh đưa em về".
"Để mai đi!" Cô phải sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn loạn của mình một chút rồi mới có thể đường hoàng đối mặt với anh.
Bùi Địch Văn không cố ép cô.
Thư Sướng thu dọn đồ đạc rồi đeo máy tính xuống lầu chuẩn bị về nhà. Không có gì bất ngờ, cô nhìn thấy Dương Phàm vừa mới biết tin mình sắp làm bố ở ngoài cổng tòa soạn. Thật khó hiểu, vẻ mặt anh ta lại ngơ ngẩn như nhìn thấy sét giữa trời quang.
"Dương Phàm, anh có vui không?" Đàm Tiểu Khả vừa lắc cánh tay anh ta vừa hỏi.
Nước mắt từ từ dâng đầy hai mắt anh ta, Thư Sướng nghĩ, có thể đó chính là vui quá mà khóc!
Không để anh ta nhìn thấy cô, cô quay lại ra cửa sau vẫy một chiếc xe taxi về nhà. Vừa lên xe không lâu thì điện thoại di động đã đổ chuông, là Dương Phàm.
Muốn khoe khoang niềm vui mới với cô sao? Không hề nghĩ ngợi, Thư Sướng bấm nút từ chối cuôc gọi. Dương Phàm lại gọi tới, Thư Sướng vẫn không nghe. Dương Phàm vẫn gọi, Thư Sướng đành phải nghe máy.
"Có chuyện gì?" Cô hỏi rất ngang ngược.
Dương Phàm chỉ gọi một câu, "Xướng Xướng...", sau đó Thư Sướng đã nghe thấy anh ta nghẹn ngào.
Thư Sướng đợi một lát, "Rốt cục anh muốn nói gì?"
"Xướng Xướng, anh... phải lấy vợ rồi, tạm biệt em!" Dương Phàm dừng cuộc gọi trước.
Nghe âm thanh tút tút gấp gáp trong điện thoại, mắt Thư Sướng đỏ lên.
Tạm biệt! Lần này cô và Dương Phàm thật sự tạm biệt rồi!
Có em bé, Dương Phàm