Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2471 lượt.

Bùi Địch Văn đã gọi điện thoại tới.
"Không được tự lái xe, anh đã xem lịch bay rồi, sáu giờ sáng mai có chuyến bay đến sân bay Tiêu Sơn, em đi máy bay đi". Bùi Địch Văn cũng biết đến sự kiện đâm xe ở Hàng Châu, nghe quyết định của Thư Sướng, anh lập tức bác bỏ.
"Từ nội thành đến sân bay cũng mất đến một tiếng, rất lãng phí thời gian", Thư Sướng oán giận.
"Sáng mai anh lái xe đưa em đi. Cũng chỉ mất một tiếng, nếu em lái xe đi thì cả đi cả về mất mười hai tiếng, em thử nghĩ xem, làm sao anh có thể chịu được?"
"Ơ?"
"Em lái xe một mình thời gian dài như vậy, em cho rằng anh sẽ không lo lắng à?" Bùi Địch Văn than một tiếng, "Thư Sướng, đối với anh, em đã quan trọng đến mức không có ai có thể thay thế được rồi!" 






Sáng sớm thứ bảy Bùi Địch Văn đã lái xe tới đưa Thư Sướng đến sân bay. Lúc bắt đầu đi từ Khế Viên anh đã gọi điện cho Thư Sướng. Thư Sướng căn chuẩn giờ rồi đi ra đầu ngõ chờ anh. Cô sợ bố mẹ nhìn thấy Bùi Địch Văn rồi lại đột nhiên hỏi này hỏi nọ.
Bùi Địch Văn đứng bên cạnh xe, mặc áo vest tơ tằm màu cà phê đậm, quần âu màu tàn thuốc, khí chất từng trải khôn khéo.
Thư Sướng lặng lẽ nhìn chính mình trong gương chiếu hậu chiếc Continental Flying Spur. Quầng mắt xanh đen, da trắng xanh, áo gió cotton, quần jean trắng bệch, đứng bên cạnh Bùi Địch Văn trông cô rất giống một người phục vụ. Hai người đến sân bay, tới quầy bán vé mua vé máy bay, vẫn còn nửa tiếng mới tới giờ kiểm tra an ninh, anh dẫn cô đi ăn sáng.
"Đồ ăn ở đây đắt lắm. Trong túi xách em có đồ ăn sáng rồi". Thư Sướng không bao giờ ăn uống hay mua đồ ở sân bay, trong lúc chờ bay cùng lắm cô cũng chỉ dạo chơi loanh quanh. Tiền thuê cửa hàng ở sân bay đều đắt kinh người, số tiền này đều được tính vào giá hàng hóa, cùng một loại hàng như nhau, giá ở nội thành là một trăm tệ thì ở đây ít nhất cũng phải một trăm năm mươi tệ.
Bùi Địch Văn hơi cau mày, kéo thẳng cô vào một quán trà rộng rãi, gọi một ấm trà lài, một suất bánh bao, một suất sủi cảo tôm.
Thư Sướng suy đoán trong lòng, Bùi Địch Văn không phải là là không chịu được tương tư mà anh cố ý làm như vậy. Kì thực người cô thực sự giận là chính mình, bị anh ôm như vậy mà không những cô không hề mất tự nhiên mà còn hơi cảm thấy hạnh phúc. Cô thật sự thích anh sao?
Tình cảm này nhanh đến mức khó tin.
Sở dĩ cô đề nghị không công khai quan hệ của hai người là vì cô không dám xác định cô có thể ở bên anh bao lâu. Thậm chí cô cũng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Nhưng cô thật sự quá mệt mỏi vì phải chịu đựng nhiều việc, cảm giác có người để dựa dẫm quả thật rất tốt.
Trong hội trường, anh đè lên người cô. Cô cảm thấy phản ứng của thân thể anh, cô hô hấp dồn dập không khống chế được, nhìn đôi môi mỏng của anh, cô nhắm mắt lại, tim đập thình thịch, không ngờ cô lại rất muốn nhỏm người hôn tới. Cô biết nếu tối qua về Khế Viên thì sẽ có chuyện gì xảy ra, khát vọng thân mật của thân thể cô sẽ vượt qua tình cảm trong lòng.
Cô bị tất cả những chuyện này làm hoảng sợ, cô tìm lí do chạy trốn.
Cũng có thể nói cô đã lùi bước.
Cô không thể thất bại thêm một lần nữa.
Ăn sáng xong đi ra, anh xách hành lí, mua bảo hiểm, đổi thẻ lên máy bay giúp cô rồi xếp hàng cùng cô đi đến tận cửa kiểm tra an ninh, thái độ đúng như một người bạn trai cực kì quan tâm đến bạn gái mình. Cô đưa giấy chứng nhận cho nhân viên an ninh, dừng bước quay lại, anh mỉm cười nhìn cô.
"Xuống máy bay gọi điện cho anh ngay nhé!"
Cô mỉm cười gật đầu.
Đột nhiên anh nhớ ra chuyện gì đó, xoay người, vội vã đi đến một quầy hàng. Chỉ chốc lát anh đã quay lại, trên tay cầm một cái ô, cười nói, "Buồn cười thật, đây chính là loại ô thiên đường sản xuất tại Hàng Châu đấy. Anh đã xem dự báo thời tiết, hôm nay Hàng Châu có mưa".
Anh đưa ô cho cô.
Cô nhìn anh, lách qua những người xếp hàng phía sau đi tới trước mặt anh, nhận lấy ô, hạ thấp người ôm anh, "Địch Văn, đừng quá tốt với em".
Cô cũng sẽ không cầm lòng được, sẽ bị anh hấp dẫn.
"Cô bé ngốc!" Anh vuốt vuốt tóc cô cười nói, "Đi thôi!"
Cô cười ngượng ngùng vẫy tay chào anh rồi đi qua cửa an ninh, lên thang cuốn đến cửa lên máy bay.
Hàng Châu đang mưa thật. Sương khói mênh mang trên Tây hồ, thời tiết trở nên u ám, cảm giác ướt lạnh tràn tới. Loại ướt lạnh đó không phải ở trong lòng mà là ở trong hồn phách, dường như không khí có thể vặn ra nước, hít sâu một hơi, hai lá phổi sẽ trở nên ướt sũng.
Thư Sướng che ô bước xuống taxi đi vào khách sạn, lạnh đến mức khuôn mặt cũng cứng đờ.
Thời gian này thật sự không thích hợp đến Hàng Châu. Mùa xuân đến Hàng Châu là tốt nhất, liễu xanh oanh hót, xuân sắc Tô Đê, cảng hoa xem cá… Vô vàn cảnh đẹp thấp thoáng trong sắc xuân khiến người du ngoạn như đi trong một truyền thuyết xa xôi và mỹ lệ. Trong cảnh đẹp như vậy sẽ xảy ra vô số câu chuyện tình yêu, như Hứa Tiên và Bạch Nương Tử không hẹn mà gặp, như Dương Phàm và Đàm Tiểu Khả vừa thấy đã yêu.
Sự sắp xếp của trời cao đúng là châm biếm, trong lúc Dương Phàm và