Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2499 lượt.
ta ít tuổi hơn bạn, cậu ta là cấp dưới của bạn, đó đều là những vấn đề bề ngoài có thể khắc phục được. Sao bạn không nói luôn là bạn ghét cậu ta thì còn ai nói gì được nữa? Thắng Nam, bạn đừng băn khoăn. Thực ra An Dương ưu tú hơn bạn, già dặn hơn bạn, cũng dũng cảm hơn bạn. Thứ cậu ta kém bạn chỉ là sinh ra muộn hơn bạn mấy năm, đó là lỗi của cậu ta à? Trong công việc cậu ta coi bạn là lãnh đạo, nhưng trong lòng cậu ta coi bạn như một cô gái bằng tuổi. Cậu ta không thể là cấp dưới của bạn mãi được, chỉ sợ chẳng mấy chốc bạn sẽ phải ngẩng đầu lên mà nhìn cậu ta đấy".
Thắng Nam nhìn Thư Sướng rồi kêu lên, "Này, cậu ta mua chuộc bạn từ lúc nào mà bạn lại đến làm thuyết khách cho cậu ta thế?"
"Bạn thử nói xem cậu ta mua chuộc tớ kiểu gì?" Thư Sướng tức giận trợn mắt nhìn cô, "Không phải chuyện của bạn thì tớ phải lao tâm khổ tứ thế này làm gì?"
"Dạ vâng, em biết chị khổ cực rồi!" Thắng Nam vuốt cánh tay, "Buồn nôn không chịu được, nói năng cứ như bà già! Được rồi, được rồi, không phải lườm, tớ đáp ứng bạn chuyện này, tớ sẽ nói chuyện với cậu ta tử tế".
Lúc này Thư Sướng mới cười, nụ cười hâm mộ.
Đến chín giờ, Thư Sướng đứng dậy cáo từ. Chín giờ tối mùa đông, gần như trên đường không có một bóng người.
"Chờ thêm lát nữa, Ninh Trí còn chưa đến!" Thắng Nam giữ cô lại.
Thư Sướng sững sờ, "Anh ta sẽ đến nhà bạn à?"
"Vừa rồi bạn đi vệ sinh tớ đã gọi điện cho anh ta bảo anh ta đưa bạn về nhà giúp tớ. Bác sĩ nói tớ bị nhiệt miệng không được ra gió lạnh".
"Nhà tớ cách đây cả ngàn dặm à?" Thư Sướng cảm thấy không thoải mái lắm.
"Xướng Xướng", Thắng Nam thở dài giữ chắc tay Thư Sướng, "Tết dương Dương Phàm kết hôn đúng không, tớ biết tâm tình bạn không thoải mái".
"Tớ không thoải mái thì tìm Ninh Trí à?" Đúng là ngụy biện.
"Đương nhiên, bởi vì bạn không thoải mái là vì Ninh Trí. Nếu năm đó anh ta không chuyển trường mà thành đôi với bạn thì sao bạn lai gặp cái tên Trần Thế Mỹ Dương Phàm này?" Thắng Nam nói chính khí lẫm liệt.
Thư Sướng nhìn trần nhà hít sâu, "Thắng Nam, có phải bạn muốn chọc vết sẹo của tớ đầm đìa máu cho tất cả mọi người đều nhìn thấy, sau đó ai ai cũng cảm thấy thương hại tớ không?"
"Xướng Xướng..."
"Tớ không cần bất kì ai thương hại. Những gì xảy ra giữa tớ và Dương Phàm là chuyện của hai người bọn tớ, không quan hệ với bất kì ai cả. Trên thế giới ngày nào cũng có người bắt đầu yêu, ngày nào cũng có người thất tình, đây là chuyện rất bình thường. Cho dù Ninh Trí không chuyển trường thì tớ và anh ta cũng không nhất định có thể thành đôi. Thích là một loại cảm giác, không có một cái tủ lạnh nào có thể giữ nó ở một nhiệt độ mãi. Nếu tớ thật sự rất yêu Ninh Trí thì tớ đã giữ mình như ngọc vì anh ta, từ đó đến nay tâm tình tớ phải như nước lặng. Nhưng tớ không làm thế đúng không? Tớ đã từ từ quên chuyện của Dương Phàm rồi, bây giờ tớ rất tốt, thật sự rất tốt".
"Xướng Xướng, bạn khóc rồi kìa". Thắng Nam thở dài tự trách.
Thư Sướng sửng sốt đưa tay sờ mặt, bàn tay ướt át.
"Xin lỗi Xướng Xướng. Có thể bây giờ bạn còn chưa thích Ninh Trí, vậy thì cứ coi anh ta là một người bạn đi! Tớ đã gọi anh ta tới rồi, bạn cho anh ta cơ hội đưa bạn về nhà nhé, trời lạnh lắm". Thắng Nam nhìn Thư Sướng khẩn cầu.
Thư Sướng gật gật đầu bất đắc dĩ.
Chín giờ mười lăm phút Ninh Trí đến, cửa vừa mở ra, gió lạnh thổi tạt vào mặt, Thư Sướng thấy anh ta hơi thở dốc.
"Xe có vấn đề, tự nhiên chết máy giữa đường, lại không bắt được taxi nên anh chỉ có thể chạy bộ tới. Thư Thư, em đợi có sốt ruột không?"
"Vậy xe anh làm thế nào?" Thư Sướng luôn luôn thực tế.
"Anh gọi điện thoại cho hiệu sửa xe rồi. Sẽ có người đến kéo về".
Thắng Nam bảo anh ta vào nhà ngồi, anh ta xua tay, chờ Thư Sướng mặc áo khoác xong hai người sóng vai xuống lầu.
"Căn hộ đó thế nào?" Xuống đến dưới lầu, Ninh Trí chỉ lên tầng bốn tòa nhà đối diện với nhà Thắng Nam hỏi Thư Sướng.
Đó là một tòa nhà cao cấp, phía trước đằng sau đều có vườn cây rất đẹp. Mỗi căn hộ trong những tòa nhà như vậy đều rất đắt tiền.
Thư Sướng nhìn trên dưới trái phải căn hộ đó, tất cả đều sáng đèn, chỉ có căn hộ đó là tối. "Được lắm! Sao không có người mua?"
Ninh Trí cười, "Anh không cho bán".
"Ơ!"
"Thư Thư, em có nghĩ tới một không gian độc lập cho riêng mình không? Trong thành phố này không có nhiều người ở tuổi em muốn sống chung với bố mẹ lắm"
Thư Sướng nhẹ nhàng lắc đầu, "Em chưa từng nghĩ tới việc này. Bố mẹ em lớn tuổi rồi, cần có người chăm sóc!"
Ninh Trí cười cười không nói gì nữa. Hai người ra khỏi tiểu khu, đi bộ trong gió lạnh, chỉ chốc lát đã lạnh đỏ cả mũi.
"Khoai lang đê!" Trong bóng đêm, một tiếng rao truyền tới chỗ họ.
Một chiếc xe đẩy bốc hơi nóng chạy qua phía trước hai người, Thư Sướng không khỏi nhìn khoai lang nướng cháy vàng trên xe mấy lần.
"Muốn ăn không?" Ninh Trí hỏi.
"Không được, anh không yên tâm". Ninh Trí kiên định.
"Anh có thể ghi lại biển số xe tôi, nếu nửa tiếng sau không nhận được điệ