Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Tác giả: Sênh Ly

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341443

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.

i ai cũng không chịu hạ thấp bản thân với người khác, cứ thế thì chỉ vì một chút kiêu ngạo, mà chẳng ai yêu nhau nữa à.”
“Nhưng…”
“Nếu tớ theo đuổi cậu thì sao? Cậu cũng nghĩ tớ là rất rẻ mạt à?”
“Điều này không giống thế mà.”
“Khi hai người yêu nhau, sẽ luôn có một người yêu nhiều hơn, cho đi nhiều hơn nhưng mà không phải tình cảm của ai cũng rẻ mạt. Cậu cảm thấy người ấy rẻ mạt là do cậu thấy người ấy chưa đủ tốt, chưa đủ tiêu chuẩn của cậu, nên mới ghét bỏ, mới có cảm giác người ấy quá hạ thấp bản thân, lòng tự trọng, tất cả đều là do thái độ của cậu quyết định hết.”
Sau đó Tần Chi Văn lại cười nói: “Tịch Tịch, tớ phát hiện ra cậu thật sự không thể khiến cho đàn ông theo đuổi được, bản thân cậu tự tìm gì đó làm đi có lẽ còn có hứng thú hơn đấy.”
“Làm gì có chuyện tự tớ sẽ đi tán tỉnh bọn con trai cơ chứ”
“Đừng có nói quá đắc chí như thế, không khéo sau này cậu lại mê mẩn anh thầy đẹp trai ý đến không biết mình là ai đấy chứ, he he.”
Đột nhiên có một cơn gió lạnh khác thường thổi đến, tôi hằm hằm hắt xì hơi một cái: “Muỗi kia, cậu đúng là đồ độc mồm độc miệng, tớ cũng cảm thấy lao động là vinh quang, tự làm gì đó mình thích là tốt nhất.”
Một hồi rất lâu sau cũng không nghe thấy bên kia đáp lại, tôi mặc kệ rồi xem phim tiếp.
Đại khái lúc đầu, tôi là một đứa con gái lúc nào cũng nhìn người khác với ánh mắt kiêu ngạo, còn có chút gì đó rất thanh cao, tất cả đều là để che giấu đi nội tâm sâu kín, che giấu đi cái lí do mà tôi rất ghét người ta thích mình. Chỉ khi Cố Tông Kỳ vừa xuất hiện thì mọi thứ bị vỡ tung.
Lúc ấy, tôi cũng chẳng nghĩ gì nhiều, nhưng mãi cho đến sau này khi lặng lẽ ngắm nhìn Cố Tông Kỳ tôi mới biết hình thái của bản thân mình thế nào, rất thấp rất thấp, thấp như khói bụi, hèn mọn và đau thương.
Đại loại đây chính là báo ứng của tôi.
Vài ngày bình yên trôi qua, tôi không đến viện Y học nữa, cũng không đến chuỗi cửa hàng sủi cảo, dường như tất cả giống như bong bóng xà phòng đẹp lung linh bay giữa bầu trời, khoảnh khắc không bao giờ có thể lãng quên.
Hôm ấy, ông chủ của tôi đang vui vẻ mở phim Người tình của phu nhân Chatterley thì có một nhóm người, cả nam lẫn nữ ngồi ở cầu thang phòng học xem đoạn phim sex nghệ thuật nổi tiếng nhất thế giới, nói hoa mỹ gọi là theo đuổi tình yêu và tình dục. Lúc mới xem thì rất hưng phấn, nhưng một lúc sau thì thấy thật ngu si không có cảm xúc gì hết, mấy anh em bên cạnh tôi bắt đầu dùng điện thoại lên mạng xem xu hướng thị trường.
Vừa lúc ấy, Tần Chi Văn nhắn tin cho tôi: “Tịch Tịch ơi, anh hai tớ về nước, mọi người sẽ ra ngoài tụ tập, tớ đến đón cậu nhé!”
Tôi cười toe toét đồng ý.
Bao nhiêu năm rồi, tôi mới chỉ gặp anh của cậu ấy hai lần, cũng chưa lần nào nói chuyện với anh ấy một mình cả, có thể nói là trong một gia đình lạnh nhạt ấy, thì hơi ấm cuối cùng của Tần Chi Văn chính là anh hai cậu.
Hẹn gặp ở khu bên cạnh hồ nước, phong cảnh thật là đẹp, hơn nữa trang trại được làm rất tinh tế, mọi người ở trong thành phố này đều sẽ đến đấy, bố nuôi cũng thỉnh thoảng vác cái cần câu xuống đây câu cá, giảm stress.
Bầu trời hôm ấy, ánh sáng thuần khiết, chân trời một màu xanh lam. Có một vài màu sắc dần dần biến đổi, từ gần đến xa, từ ánh sáng màu xanh đậm đến những màu xanh trắng u ám, ở phía tiếp giáp của đường chân trời những đám mây nhè nhẹ bay…
Còn ở phía xa, những dãy núi trùng trùng điệp điệp đến tận chân trời, với những khu rừng hoang màu xanh đậm phủ khắp.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn anh trai của Tần Chi Văn ở khoảng cách gần như thế.
Anh ấy có nét mặt giống Tần Chi Văn như đúc, chỉ có đôi mắt là khác biệt lớn nhất. Đôi mắt của anh ấy tròn và nhìn rất phúc hậu, không như cái kiểu mắt của Tần Chi Văn vô tư không lo nghĩ, chắc là lúc nhỏ chưa mở mắt là đã có sự khác biệt rõ ràng như thế này rồi. Nhìn khuôn mặt này, cũng không khó tưởng tượng ra là tại sao bố mẹ ruột của họ lại phải bỏ rơi một người rồi giữ lại một người khác.
Tiếng nói của anh ấy có chút trầm, giống như ma sát với cát mềm, tốc độ cũng rất chậm: “Là Dụ Tịch nhỉ? Chào em, anh là Nhiệm Chi Ninh.”
Tôi cười lên, rồi rất phóng khoáng chào hỏi: “Em chào anh hai.”
Anh ấy cũng mỉm cười, nhìn ánh mắt của tôi có chút vị thẩm tra, rồi ngay lập tức trở lại trạng thái bình thường, anh ấy ấm áp nói: “Gọi em là Tịch Tịch được chứ?”
Tôi đột nhiên bị ngẩn người ra một lúc rồi vội vàng trả lời: “Tùy anh, tùy anh thôi.”
Cũng chẳng biết là thế nào nữa? Tôi thấy khuôn mặt dễ thương giống Tần Chi Văn nên không kiềm chế được cứ ngẩn người ra, cũng không biết là vì sao tôi luôn có ảo giác nhầm lẫn giữa hai con người này. Hàng cây bên hồ nước tươi tốt mơn mởn, nắng chói chang soi rọi qua bàn tay tôi, nhấn chìm những hình ảnh âm u. Sau đó, tôi nhìn thấy Nhiệm Chi Ninh mỉm cười với đôi mắt hé mở, đôi mắt nhìn nghiêng như đang muốn bay lên, suýt nữa thì tôi buột miệng gọi anh ấy là Muỗi.
Mọi người đều đang cúi đầu ăn, không khí vẫn khá là vui vẻ, ăn uống ồn ào náo nhiệt. Phía đàn ông ngồi một chỗ uống một chút rượu trắng, Tần Chi Vă


XtGem Forum catalog