Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
u này xong mới thật sự yên lòng
"Tôi thật vinh hạnh , vậy hai vị công chúa có muốn ăn tối ko?" Minh Thiên Mạch điểm cái mũi nhỏ của Lôi Tử Huyên, giọng điệu cười đùa nói
"Muốn.... ......tiểu Huyên muốn ăn kem ly ... ........loại thật lơn a.... ........." Lôi Tử Huyên vỗ vỗ tay vui vẻ nói
"Được, vậy thì mua loại lớn nhất" Minh Thiên Mạch cưng chìu nói
Lôi Dĩnh cảm giác đang có 1 tầm mắt nhìn mình khiến nàng rất ko thoải . Giương mắt nhìn lại vườn trẻ , người nhìn nàng là hắn, tuy rằng vị trí có chút xa, nhưng nàng vẫn có thể xác định là hắn
"Em đang nhìn gì vậy?" Minh Thiên Mạch nhìn nàng hỏi, theo ánh mắt của nàng lướt qua
"Ko chúng ta đi thôi, em đói bụng" Lôi Dĩnh vội vàng ôm tiểu Huyên Huyên từ trong lòng hắn, mở cửa sau của xe ra, ngồi xuống
Minh Thiên Mạch thở vào 1 hoi, nếu nàng ko muốn hắn biết, hắn cũng ko thể làm rõ, quay đầu , tầm mắt hắn lướt qua cửa lớn của vườn trẻ , ngoại trừ vài bậc phụ huynh đón con, cũng ko thấy bóng dáng của "hắn" . Hắn mở cửa xe ngồi vào vị trí điều khiển
Quay người lại , nhìn Tiểu Huyên Huyên đang chơi trò "côn trùng bay bay" cùng với Lôi Dĩnh , lại đảo mắt nhìn Lôi Tử Huyên cười ha ha , hắn mỉm cười nói "Xuất phát nha, hai người ngồi cho chắc" Xoay người, hắn khỏi động xe, nhanh chóng rời khỏi vườn trẻ
Dọc đường đi, Lôi Dĩnh và hắn cũng ko nói chuyện nhiều với nhau, nàng sợ chính mình sẽ lỡ mồm nói ra . Mãi cho đến khi về nhà , xuống xe, nàng mới mở miệng nói "chúc ngủ ngon" rồi mới vào nhà
Đem Tiểu Huyên Huyên ngủ say đánh thức, giúp nó tắm rửa, thay áo ngủ, rồi dỗ nó ngủ xong nàng mới đóng cửa phòng lại , rồi gọi tất cả mọi người ngồi chờ ở phòng khách
"Tiểu Dĩnh tỷ, chị có chuyện gì muốn nói sao?" Lâu Tiểu Vũ cầm ly nước, ngồi trên sô pha hỏi
"Đúng vậy! Tiểu Dĩnh, ngươi có chuyện gì a!?" Nam Cung Tuyết khoanh tay hỏi
"Chẳng lẽ là , chị và Thiên Mạch ca đã định được ngày kết hôn" Bạch Kì Linh mở lớn đôi mắt đẹp, vẻ mặt cực kì tò mò hỏi
"Mỗi người một câu , làm sao tiểu Dĩnh nói " Tôn Phỉ Lâm ngồi ở một bên liếc trắng các nàng
"Ta muốn nói một chuyện" Lôi Dĩnh nhìn nhìn các nàng nói
"Chuyện gì?" Nam Cung Tuyết hỏi
Tầm mắt Lôi Dĩnh dán trên người Tôn Phỉ Lâm, mở miệng nói "Thật ra, cũng ko phải là chuyện lớn gì , chỉ là ta và tiểu Huyên Huyên phải về nước một thời gian, mong mọi người thay ta chăm sóc trà lâu"
"Là việc này? ôi........hại em mong đợi cả nữa ngày, còn tưởng rằng chị đã định được ngày kết hôn nữa chứ" Bạch Kì Linh sau khi nghe xong, giọng nói có chút mất mát
"Tiểu Linh" Tôn Phỉ Lâm kêu lên , tay đánh vào đầu nàng "Nói nói cái gì, tiểu Dĩnh , đừng để tâm, ngươi về nước làm gì?"
"Ách.... ....chỉ là.... .....chỉ là muốn trở về thôi" Lôi Dĩnh cúi đầu nói
"Chỉ đơn giản như vậy? Ko còn chuyện gì khác?" Nam Cung Tuyết thấy bộ dạng của nàng , hẳn là đã xảy ra chuyện, nếu ko, làm sao , nàng lại đột ngột về nước?
"Chờ ta trở lại, ta sẽ mọi người nói rõ nguyên nhân ta về nước, hiện tại, ta muốn nhờ mọi người giup1 chuyện, chuyện ta về nước, đừng để cho Thiên Mạch biết , còn lý do hi vọng mọi người tự nói với hắn" Lôi Dĩnh nhìn nhìn các nàng nói
"Tại sao lại ko cho Thiên Mạch ca biết?" Lâu Tiểu Vũ mở miệng hỏi
"Bởi vì.... ..........bởi vì.... .....ko có tại sao cả, chỉ là ta ko muốn để cho hắn biết, mọi người giúp ta đi!" Trong mắt Lôi Dĩnh có chút chờ mong
Các nàng nhìn nhìn lẫn nhau, có chút ngẩng ngơ . Nếu đã nói như vậy, các nàng cũng chỉ có nước đành chấp nhận ,nếu người ra quyết định là nàng , mặc kệ là đúng hay sai, cũng đều có đạo lý
"Cám ơn.... .....còn nữa, chuyện trà lâu phiền mọi người" Lôi Dĩnh cười nói
"Nếu cảm thấy làm phiền chúng ta, thì phải trở về sớm chút , biết hay ko?" Tôn Phỉ Lâm nói
"Ta sẽ về sớm" Lôi Dĩnh trả lời
"Ai.... ......chỉ nghĩ đến sau khi các người rời đi, căn nhà này cũng sẽ rất lạnh lẽo!!Thứ hai này nhất định phải cùng tiểu Huyên Huyên bồi dưỡng cảm tình 1 chút" Lâu Tiểu Vũ buông ly nước trong tay ra, vẻ mặt cao thâm nói
"Đúng vậy a! tiểu công chua đi rồi, thì cũng sẽ mất đi rất nhiều niềm vui" Nam Cung Tuyết cũng phụ họa theo
"Tiểu Dĩnh tỷ, em quyết định rồi, tuần này em sẽ thay chị đưa tiểu công chúa đi học" Bạch Kì Linh nhìn Lôi Dĩnh nói
"Ừ, ngày mai ta cũng đến siêu thị bách hóa mua cho tiểu công chúa mấy bộ quần áo" Tôn Phỉ Lâm trầm tư nói
Lôi Dĩnh nhìn nhìn năm người các nàng, mỗi người 1 câu, trong lòng vô cùng cảm động, nàng sẽ trở về, nhất định sẽ về
Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoát 1 tuần đã như nước chảy trôi qua
Mấy ngày nay,trước nàng đã xử lý tốt mọi việc , sau lại về nhà cùng các nàng nói chuyện mình phải rời đi 3 tháng , tiếp theo lại xin cho tiểu Huyên Huyên tạm nghỉ học, công việc lu bù như vậy cho nên thời gian trôi qua rất nhanh
Chờ cho mọi việc được thu xếp thật thỏa đáng, Lôi Dĩnh nắm tay tiểu Huyên Huyên , đứng ngoài cửa lớn, nhìn lại căn phòng nàng đã ở 3 năm, cảm tình với nó hẳn là rất sâu ,hơn nữa bên trong căn nhà này còn có m