Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.
ũng không hẹn ai, định về nhà xem phim truyền hình, thế nhưng giờ phút này lại nói một câu: “Đúng, có hẹn.”
Bạc Tam ngừng một chút, nói: “Cũng không có việc gì to tát, em chờ anh dưới lầu. Khi nào người kia đến thì em cứ đi trước.”
Một quân cờ này, Mộc Cận có phần không chịu nổi, vội vàng nói: “Không cần không cần, tôi lên văn phòng anh là được.”
Bạc Tam lại dừng dừng: “Sao, không lẽ người em có hẹn là đàn ông?”
Mộc Cận che miệng ho nhẹ một tiếng: “Giám đốc, tôi nghĩ, đây là vấn đề riêng tư.”
Giọng nói Bạc Tam bỗng dưng có phần lạnh: “Mộc Cận, em tốt nhất nên tự biết thân phận là bạn gái người khác. Hết giờ làm lên tầng hai mươi.”
Nói xong, anh rất có khí thế cúp điện thoại.
Mộc Cận bị anh vây hãm, cũng có chút buồn bực, rầu rĩ sinh ra cả buổi chiều khó chịu, cuối cùng vẫn không tình nguyện đi lên lầu trên.
Đám thư ký bên ngoài phòng làm việc của Bạc Tam cũng đã tan làm hết, Mộc Cận nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn thấy Bạc Tam đang quay lưng về phía cửa, đứng trước cửa sổ như có tâm sự. Hai ngón tay anh kẹp điếu thuốc, khói thuốc mờ ảo vây quanh, hơn nửa người anh cũng ẩn hiện trong làn khói, có phần mơ hồ không chân thực.
Dường như nghe thấy tiếng động mở cửa phòng, Bạc Tam xoay người lại, mỉm cười với Mộc Cận: “Ngồi đi.”
Mộc Cận mấp máy môi, gật gật đầu đi lên trước hai bước, tới gần Bạc Tam hơn một chút, cũng không có ý ngồi xuống.
Bạc Tam nhíu mày: “Sốt ruột sao?”
Cô lắc đầu: “Không vội.”
Bạc Tam dập tắt thuốc, thuận thế ngồi xuống bàn làm việc rộng lớn: “Mộc Cận, em sắc mặt u ám thế là có chuyện gì?”
Cô lại lắc đầu: “Có sao? Tôi không cảm thấy thế. Anh tìm tôi có chuyện gì?”
Bạc Tam nhẹ nhàng nhíu mày, hời hợt nói: “Thật ra cũng không có việc gì, đã lâu không thấy em, kiểm tra một chút xem có phải em nhớ nhung anh tương tư thành họa rồi không.”
Mộc Cận khinh bỉ: “Nhóc Bạc Tam, tôi bảo này, trong đầu anh lúc nào cũng là cái thứ gì thế hả?”
Hình như trước giờ cô chưa từng gọi như vậy, Bạc Tam trái lại có chút tò mò: “Em vừa gọi anh là gì?”
Mộc Cận nhăn mũi giả ngu: “Tôi gọi anh là gì? Tôi bảo là giám đốc mà…”
Bạc Tam nhướng mày, nét mặt như cười mà không phải cười: “Anh nhớ rõ đó là một trong ba điều đầu tiên là được…”
Mộc Cận vội vàng rút lại: “Anh, rõ là mấy điều khoản ngang ngược, tôi từ chối ký tên! Anh đừng có trông mong gì.”
Bạc Tam liếc xéo: “Anh nói bao nhiêu lần rồi hả? Em rốt cuộc có tự biết thân phận mình là bạn gái của anh không?”
Nói chưa dứt lời, nhắc đến chuyện này Mộc Cận có chút không kiềm chế được.
Cô nhìn chằm chằm Bạc Tam nửa ngày, lành lạnh nói một câu: “Giám đốc Bạc, anh hết lần này đến lần khác nói tôi không tự hiểu, vấn đề là anh có coi tôi như bạn gái của anh không? Hay là… Tôi chẳng qua chỉ là một trong vô số bạn gái của anh, chỉ cần ghi nhớ thân phận của mình, không được xen vào việc của anh?”
Bạc Tam nhìn chằm chằm Mộc Cận hơn nửa ngày, lại mỉm cười, ung dung nói: “Mộc Cận, em ghen.”
Lời Mộc Cận đã nói ra miệng, định sẽ nước miếng PK đại chiến ba trăm hiệp cùng Bạc Tam, không ngờ phản ứng của anh lại cực kỳ không hợp với lẽ thường, trái lại khiến cô kinh ngạc không nói được gì.
Bạc Tam lại hời hợt nói: “Sao, vấn đề này như thế có hợp lý không. Nếu hối hận thì anh có thể sửa lại.”
Mộc Cận vẫn ngây người, chớp chớp mắt, bật lên một tiếng: “Bạc Tam.”
Bạc Tam cầm lấy áo khoác đang vắt trên ghế dựa, nghiêng đầu nhìn cô: “Hả?”
Bạc Tam hừ lạnh một tiếng: “Tránh hiểu lầm gì? Có hiểu lầm gì mà tránh?”
Mộc Cận cười giả lả: “Ảnh hưởng không tốt, tổn hại đến hình tượng to lớn cao ngạo, anh minh uy vũ của ông chủ trong lòng các mỹ nữ Thực Huy.”
Bạc Tam đột nhiên nhíu mày, tiến đến trước mặt cô, gắt gao nhìn chằm chằm, phun ra từng câu từng chữ: “Mộc Cận, em rốt cuộc là thật sự không có tâm hay giả vờ không có phổi, em thử gán ghép anh với những phụ nữ khác một lần nữa xem.”
Khoảng cách giữa cô và Bạc Tam quá gần, mùi hương quen thuộc trên người lại bao phủ dày đặc. Mộc Cận bị anh nhìn chằm chằm, cảm thấy mất tự nhiên, ngoài cười nhưng trong không cười, thấp giọng: “Ông chủ…”
Bạc Tam không có vẻ muốn đứng dậy, đôi mắt vừa đen vừa thâm trầm, nhìn chằm chằm vào cô không lay động: “Mộc Cận, đừng cho là anh đang nói đùa.”
Cô liếm liếm môi, nghe thấy giọng chính mình khàn khàn: “Thế nhưng mà, anh rõ ràng nhất định là đang nói đùa.”
Ánh mắt Bạc Tam hơi mang theo vài phần trêu chọc: “Ai nói?”
Mộc Cận chớp chớp mắt, bĩu môi, dứt khoát nói ra tất cả: “Tôi nói. Anh luôn miệng nói tôi là bạn gái của anh, thế nhưng anh một không hề nghiêm túc hỏi qua tôi, hai không có một điểm tự giác của bạn trai, ba ở trước mặt tôi vẫn cùng người phụ nữ khác dây dưa không rõ, bốn còn mỗi ngày yêu cầu tôi phải tự giác làm bạn gái của anh, năm muốn gọi tôi lúc nào là gọi, hành vi xấu xa, thái độ kém cỏi, quả thực việc xấu vô số, tội lỗi chồng chất. Bạc Tam tự anh nói xem, anh thực sự thích tôi sao, hay chỉ là lừa gạt tôi để chơi đùa? Hơn nữa, ngày đầu