Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.
tiên hai chúng ta gặp mặt, anh đã biết tên của tôi, đây là tại sao?”
Nói xong một hơi, cô thở gấp, trái tim đang đập thình thịch bỗng dưng trầm xuống.
Bạc Tam nghe xong, trên mặt nhàn nhạt mỉm cười, ánh mắt cũng không lạnh lùng như lúc trước, mang theo vài phần dịu dàng ấm áp, dần dần thu lại tầm nhìn trên người Mộc Cận.
Mộc Cận cảm giác như cả khuôn mặt sắp bị thiêu cháy, đành phải quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhất thời, trong xe lại im lặng, chỉ có thể nghe được tiếng hít thở khe khẽ dày đặc.
Thật lâu sau, Bạc Tam khởi động xe.
Lúc xe bắt đầu chuyển bánh, Mộc Cận dường như nghe thấy anh nói câu gì rất nhỏ.
Cô quay đầu nhìn anh, hơi mấp máy môi, lại không nói lời nào.
Bạc Tam liếc mắt qua kính chiếu hậu, nhẹ nhàng đảo tay lái, tiện tay tắt đèn trong xe. Một tiếng “Cạch” rất nhẹ, lại như một chùy nện ra, tàn nhẫn đánh vào lòng Mộc Cận.
Rốt cuộc cô vừa mới nói những gì?? Mộc Cận nhìn chăm chăm vào cây đa đang lùi dần ngoài cửa sổ, âm thầm suy nghĩ.
Càng đáng ghét hơn đó là Bạc Tam lại không thể hiện gì cũng không nói lời nào, khiến cô cứ phải suy đoán.
Không phải cô nên hát bài “Đừng suy đoán nỗi lòng người con gái” mới đúng sao, bây giờ sao cô lại không ngừng phỏng đoán suy nghĩ của Bạc Tam.
Thật? Giả? Nghiêm túc? Chơi đùa? Nói thật? Hay nói đùa?
Mộc Cận lại nghiến răng nghiến lợi trừng mắt người ngồi bên cạnh, lại thấy trên khuôn mặt anh như có như không mang theo một chút nét cười châm biếm.
Chỉ là khóe miệng anh hơi cong lên, dường như đuôi mắt cũng hơi uốn lên, sắc mặt không có gì đặc biệt. Thế nhưng cô lại cảm thấy như anh đang cười vụng trộm, có vẻ như trong lòng tự lẩm bẩm gì đó, có thể còn đang cười nhạo cô ngu ngốc, đơn giản như thế mà lại rối loạn cả tâm trí.
Là ai nói, trong tình yêu ai là người thỏa hiệp trước, chắc chắn sẽ bị yếu thế, chỉ có tấm lòng, trái tim bị người ta giẫm đạp.
Tuy bây giờ cô không đến mức yếu thế nhưng cũng chẳng vui vẻ gì.
Lòng Mộc Cận chợt chùng xuống, cuối cùng quay đầu sang, âm trầm nói với Bạc Tam: “Tôi nói này tài xế tiên sinh.”
Tài xế tiên sinh ngẩn người, vẫn hơi quay đầu sang nhìn cô, ngữ điệu gợn sóng không chút sợ hãi: “Sao vậy?”
Mộc Cận cắn cắn môi, tự nhéo tay mình, há to miệng, cuối cùng nén lại một hơi tức giận: “Nhà của tôi hình như không phải đi hướng này.”
Khóe miệng của tài xế tiên sinh rõ ràng hơi nhếch lên, nâng một tay lên vuốt vuốt mũi: “Anh biết. Anh đưa em đi ăn cơm.”
Mộc Cận vẫn bực bội: “Dừng xe lại, tôi không đi ăn cùng anh. Tôi bắt xe buýt về nhà.”
Bạc Tam kinh ngạc nhìn cô: “Đang yên đang lành, em sao vậy?”
Sao vậy sao vậy sao vậy!
Mộc Cận lén lút tự cấu véo chính mình, thân mình trên ghế vặn vẹo uốn éo, rầu rĩ nói: “Không sao cả. Cảm thấy không khỏe, vì ngăn ngừa gián tiếp lây bệnh cho ông chủ, tôi chủ động xin được về nhà dưỡng sức.”
Bạc Tam nghe xong, thật sự chậm rãi tìm một chỗ gần đó dừng xe lại.
Anh cũng không hỏi gì, một câu khách sáo cũng không có, lại thật sự sẽ cho xe dừng lại.
Xe còn chưa dừng hẳn, Mộc Cận đã cầm vào tay nắm cửa, quay đầu rất bình tĩnh nói: “Cảm ơn ông chủ đã đưa tôi đi xa như vậy làm tôi lại phải bắt xe về nhà, thế nhưng anh có lòng làm chuyện xấu như vậy cũng không phải lần một lần hai, tôi trên cơ bản vẫn có thể bình tĩnh tiếp nhận. Ông chủ lái xe cẩn thận, bye bye.”
Vừa nói xong, cô vội vàng như kẻ cướp nhảy xuống xe, đầu cũng không thèm quay lại, chạy thẳng hướng vừa đi đến.
Con vịt chết mạnh miệng. Câu này cũng tuyệt đối là chân lý.
Ví dụ như hiện tại, Mộc Cận lại có thể chọc vào khối thuốc nổ, thế mà mặt vẫn trang nghiêm điềm tĩnh như chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
Cô đứng bên đường cái gọi điện thoại cho Cố Tuấn Nghiêu, vô cùng đau đớn hỏi anh lúc nào hết bận rộn, buổi tối nhất định phải đến tìm cô để cho cô đánh đấm một lúc.
Cố Tuấn Nghiêu nghi hoặc hỏi: “Em lại sao thế, bộ dạng đau khổ như oán trách thế gian này cha không thương mẹ không thân vậy? Ai bắt nạt em?”
Mộc Cận đặt mông ngồi xuống chiếc ghế dài nhỏ ở ven đường, giọng nói cũng có chút tủi thân: “Mất mặt quá, xấu hổ chết mất thôi!”
Cố Tuấn Nghiêu hỏi: “Em đang ở đâu, anh ở đây cũng đang không có việc gì, bây giờ đến chỗ em.”
Cuối cùng cô thật sự ngồi đó chờ Cố Tuấn Nghiêu tới.
Hoàng hôn chưa tắt hẳn, một mảng trời rực rỡ màu cam, ráng đỏ nhuộm hơn phân nửa bầu trời. Trên đường xe cộ qua lại, người đến người đi, thế nhưng không có Bạc Tam.
Mộc Cận nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy hơi buồn bực, căm hận nhổ một cọng cỏ non bên cạnh chiếc ghế đang ngồi, nhổ một cây lại mắng một tiếng Bạc Tam, giống như làm thế sẽ có thể loại trừ anh tận gốc, năm sau sẽ lại là một Mộc Cận vui vẻ yên bình.
Điều không nghĩ ra đó là, rõ ràng lúc trước anh ta luôn miệng nói cô là bạn gái mình, thế nhưng trong lúc cô run rẩy không bình tĩnh được, thì anh lại có thể kiềm chế, sống chết cũng không mất đi tư thế.
Đến một câu gọn gàng dứt khoát cũng không có, bây giờ nửa sống nửa chết treo lơ lửng!
Nghĩ đến đó, cô càng gia tăng thêm lực ở bàn tay, nhánh cỏ tội nghi