Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.
ười dậy, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Mộc Cận.
Cô mờ mịt, lúng túng ngẩng đầu nhìn anh, chỉ nghe thấy giọng nói anh ẩn chứa dịu dàng lại cưng chiều: “Ngay trước mắt em có một con to đùng thế này, cam tâm tình nguyện chờ lưỡi câu của em. Tiểu Mộc Cận, mau thả cần nhanh lên.”
***
Nói chung, những tình huống đen đủi thật ra lại rất dễ dàng xảy đến. Ví dụ như bây giờ, bạn học Mộc Cận mở to mắt nhìn con rùa vàng cực lớn tỏa sáng vô cùng lấp lánh đang tỏ tình, cười thật rực rỡ.
Cười xong, cô vung tay đánh vào vai Cố Tuấn Nghiêu một phát, giọng nói không cảm xúc: “Cố Tuấn Nghiêu, không ngờ anh còn biết nói đùa, chết cười em rồi.”
Ánh mắt Cố Tuấn Nghiêu giống như lóe sáng, anh cũng khe khẽ nở nụ cười: “Mộc Cận, em cho là anh đang nói đùa sao?”
Mộc Cận cảm thán, gật đầu: “Chẳng lẽ không phải nói đùa?”
Cố Tuấn Nghiêu cũng không tranh cãi thêm với cô, nhếch miệng mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Mộc Cận ho nhẹ một tiếng: “À… không còn sớm nữa, mai em còn phải đi làm.”
Cố Tuấn Nghiêu đứng dậy, nghiêng đầu hất hất chỉ phía cửa: “Đi thôi, anh đưa em về.”
Ra đến cửa, cô mới phát hiện xe Cố Tuấn Nghiêu đi hôm nay là Lexus. Cô lại đi vòng quanh xe xem tới xem lui, cuối cùng đứng lại trước mặt Cố Tuấn Nghiêu, chỉ vào chiếc xe, gật đầu tán thưởng: “Lần này đổi tốt lắm, so với cái Honda nhỏ kia được hơn nhiều. Haiz, anh nói xem sao đàn ông cứ thích đổi xe, đổi qua đổi lại, không nhớ nhung gì cái cũ. Đàn ông đúng thật là loại có mới nới cũ.”
Cố Tuấn Nghiêu nhướng mày: “Cái gì mà đàn ông đều thích đổi xe? Anh có hai cái, một tự mua, một của công ty.”
“Xe này nhìn mạnh mẽ quá, không phù hợp với phong cách của anh, nhưng mà lại rất giống Bạc Tam.” Mộc Cận mở cửa xe, tiếp tục câu chuyện, “Nhưng lần đầu tiên em gặp anh ta là một chiếc Honda, lần thứ hai lại một chiếc Hyundai, lần thứ ba là Maybach, lần thứ năm lần thứ sáu, đến lần cuối cùng gần đây nhất, em thấy hình như là một chiếc Porsche. Nhà tư bản ơi nhà tư bản, Bạc Tam thực sự đúng là một nhà tư bản…”
Nói chưa dứt lời, cánh cửa xe cô đang kéo rất chặt như bị khóa ở bên trong.
Tiếng Cố Tuấn Nghiêu từ sau lưng cô cất lên, có chút cảm giác bất lực: “Mộc Cận, em quả nhiên đã yêu anh ta.”
Mộc Cận ngây người, quay đầu lại cười với Cố Tuấn Nghiêu, hai chân giống như muốn run lên: “Cố Tuấn Nghiêu, anh nói bậy, nếu em yêu anh ta thì sao còn đá anh ta chứ?”
Cố Tuấn Nghiêu cười cười, đưa tay kéo cửa xe: “Cho nên anh rất nghi ngờ, rốt cuộc là em đá anh ta, hay anh ta đá em.”
Nghe xong Cố Tuấn Nghiêu nói, Mộc Cận cảm thấy rùng mình. Cô yên lặng lên xe, không tiếp tục nói chuyện, một mình ôm điện thoại lên mạng.
Cuối cùng vẫn là Cố Tuấn Nghiêu phá vỡ sự trầm mặc: “Tiểu Cận.”
“Hả?” Mộc Cận ngẩng đầu, cố thả lỏng giọng nói, “Sao vậy?”
Cố Tuấn Nghiêu thở dài: “Không phải anh nói, mà anh cảm thấy, em với Bạc Thanh Hàn không phù hợp.”
Mộc Cận liếm liếm môi, cảm giác hơi khó chịu: “Em hỏi anh, công việc của anh ở bên Đức có ổn không vậy?”
Cố Tuấn Nghiêu không để ý câu hỏi của cô, quay mặt sang bên kính chắn gió: “Anh mới trở về không lâu, thế nhưng được nghe không ít chuyện về anh ta. Thứ nhất gia thế quá mức nổi trội, thứ hai phụ nữ bên người quá nhiều. Nghe nói người qua lại với anh ta không quá một năm, cùng lắm chỉ hai ba ngày, em lại đơn thuần, người như anh ta em không giữ được đâu.”
Mộc Cận núp trên ghế sau, không nói lời nào.
Cố Tuấn Nghiêu cũng không lên tiếng.
Một lúc lâu sau, cô mới trầm thấp nói: “Em không phục, anh ta dựa vào cái gì mà trêu chọc em? Hơn nữa, em còn chưa hỏi rõ ràng chuyện là thế nào.”
Cố Tuấn Nghiêu nhìn cô qua kính chiếu hậu, cau mày, chép miệng, rõ ràng vẫn còn là một đứa trẻ con. Anh thở dài: “Tiểu Cận, anh ta trêu chọc nhiều người, chẳng lẽ với ai cũng phải chịu trách nhiệm?”
Mộc Cận uể oải: “Được rồi, được rồi, chẳng có gì to tát. Aiz, buổi tối em còn chưa ăn cơm mà, hay là anh mời em một bữa đi. Em nói cho anh biết, năm đó anh cũng từng làm tổn thương tâm hồn thơ bé mong manh này của em.”
Cố Tuấn Nghiêu bật cười: “Không phải anh quay về nhận tội đây sao, bây giờ ngược lại anh là cá, nhưng em lại không chịu làm ngư ông.”
Mộc Cận mỉm cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Anh không phải lừa em, nếu anh thật sự quay về vì em, năm đó cũng sẽ không nhẫn tâm ra đi như vậy. Nhắc đến lại thấy bực, anh cứ luôn miệng thế này thế nọ, không phải chỉ vài năm sao, em đợi không được à? Rõ ràng chính anh có động cơ riêng, đừng mặt dày giả vờ làm gì, cứ nói là đang gạt em đi.”
Cố Tuấn Nghiêu nhàn nhạt cười: “Đúng vậy, anh thực sự đã lừa gạt em. Lừa em, cũng tự lừa dối chính mình.”
Mộc Cận nhìn ra cửa sổ, thân cây bên đường lui dần về phía sau, giống như một cuốn phim đang vo vo chạy, đem cô quay trở về khoảng thời gian trước.
Cô nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của chính mình: “Cố Tuấn Nghiêu, anh không cần nói dối để dỗ cho em vui đâu. Cẩn thận em thật sự quay lại làm cỏ đuôi chó bám theo anh đấy.”
Cố Tuấn Nghiêu lảo đảo, nói chậm rì: “Không cần vội, từ từ quay về cũng được. An