Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
ệp phải chịu đau đớn.
Đang nhổ, một bóng đen bao phủ cọng cỏ non, giọng nói Cố Tuấn Nghiêu từ trên đỉnh đầu truyền đến: “Mộc Cận, ngắt hoa bẻ cành là không tốt, em sao lại nhẫn tâm ra tay độc ác, cả gốc cũng bị nhổ lên hết rồi hả?”
Nghe thấy tiếng nói này, Mộc Cận chép miệng, uể oải ngẩng đầu nhìn anh: “Em cam tâm tình nguyện. Dù sao em cũng không đau, ai đau thì cứ đau đi.”
Cố Tuấn Nghiêu nhìn cô như đang suy nghĩ gì đó, đột nhiên đưa tay vỗ vỗ đầu cô: “Nói đi, làm sao vậy?”
Mộc Cận đứng dậy, đi nhanh tới bên cạnh xe Cố Tuấn Nghiêu, ồn ào lên tiếng: “Không sao cả không sao cả, em ổn, xuân bi thương. Tuy bây giờ đang là mùa hè, nhưng có thể thấy thu sắp đến rồi, sớm bị tổn thương rồi chỉ một lần thôi.”
Cố Tuấn Nghiêu nhìn chăm chú vào bóng lưng thẳng tắp của cô, chỉ mỉm cười, lắc đầu bước theo.
Một ly cà phê tuyết.
Cũng không hỏi gì Mộc Cận, Cố Tuấn Nghiêu tự động đưa cô đến nhà hàng KFC, còn tự mình giúp cô chọn đồ uống.
Mộc Cận hoài nghi đánh giá ly cà phê, lại hoài nghi đánh giá Cố Tuấn Nghiêu, cuối cùng hoài nghi mở miệng: “Em bảo, không phải anh định dùng cái này đề lừa em đấy chứ?”
Cố Tuấn Nghiêu chăm chú gật gật đầu: “Khi tâm tình không tốt, tốt nhất không nên ăn gì. Ăn vào sẽ béo.”
Mộc Cận liếc mắt: “Ai bảo anh là tâm tình em không tốt? Tâm trạng tốt nên muốn ăn một con heo sữa quay.”
Cố Tuấn Nghiêu lại khinh bỉ cô: “Được. Cứ tiếp tục giả vờ đi.”
Một câu nói không khiến Mộc Cận lo lắng, hút một ngụm cà phê, ánh mắt có chút thê lương bi ai: “Một thiếu nữ dịu dàng như hoa, tại sao hết lần này tới lần khác não tàn như vậy?”
Cố Tuấn Nghiêu khẽ cười rộ lên: “Mộc Cận, em không cần tự trách, anh vẫn cực kỳ biết rõ chỉ số thông minh của em mà.”
Mộc Cận gầm gừ: “Anh không thể nói một câu dễ nghe an ủi tâm trạng thiếu nữ đang đau đớn như pha lê bị nghiền nát này được à? Anh còn có nhân tính hay không, em cũng không trông cậy anh đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, thế nhưng anh cũng không nên lửa đổ thêm dầu, rút củi dưới đáy nồi chứ!”
Cố Tuấn Nghiêu cười sờ đầu Mộc Cận, nhẹ gật đầu: “Sao, vận dụng thành ngữ cũng không tệ lắm nhỉ, chỉ số thông minh không bị hạ thấp. Chứng minh EQ của em vẫn còn rất cao, em nên cảm thấy vui mừng!”
Mộc Cận chép miệng, một tay che đầu, oán hận kết lại một câu: “Quả nhiên đàn ông chẳng có lấy một cái là đồ tốt!”
Cố Tuấn Nghiêu tiến đến trước mặt cô: “Nói xem, ai làm bị thương tâm hồn mong manh dễ vỡ như pha lê của em rồi hả?”
Mộc Cận uể oải: “Không có, chẳng qua cảm xúc dâng trào thôi. Tối qua xem phim truyền hình, nam chính thật không có nhân tính, vứt bỏ vợ con chưa nói, đã vậy còn vì công danh lợi lộc mà giả vờ làm Tiểu Bạch Kiểm[14'> đi ở rể. Anh nói xem, đây là việc mà người chồng người cha có thể làm sao?”
Thấy Mộc Cận càng nói càng đau buồn, sắc mặt giống như kịch liệt lên án anh thiếu nợ không trả, chiếm đoạt phòng ở, cướp bạn trai của cô, Cố Tuấn Nghiêu vội vàng túm tay áo cô: “Anh bảo, anh bảo, em nói chậm thôi, cẩn thận nghẹn.”
Mộc Cận liếc xéo: “Em mà dễ bị nghẹn thế sao? Năm đó em đấu khẩu với cả lớp, tốt xấu gì cũng có thành tích vĩ đại, nếu bây giờ anh muốn nghe lại, em cũng không mặt dày mày dạn ngăn cản anh đâu…”
Nói còn chưa dứt lời, một cơn đau từ bên hông truyền đến, cô bắt đầu ho dữ dội.
Mộc Cận lại xúc một thìa kem to, bỗng nhiên nhớ lại cách đó không lâu, cũng tại nhà hàng KFC, Bạc Tam đã giúp cô xoa huyệt Thái Dương khi cô đau đầu. Vẻ dịu dàng ấm áp ấy vẫn còn phảng phất bên cô, thế nhưng giờ đã theo gió bay đi, có lẽ vĩnh viễn cũng không thực sự thuộc về cô.
Mộc Cận chán nản lắc đầu: “Đồng nghiệp trong công ty đều nghĩ em là bạn gái của Bạc Tam. Đoán chừng cũng khoảng tám mươi phần trăm trong số đó nghĩ là em dụ dỗ anh ta.”
Cố Tuấn Nghiêu không nói lời nào, chỉ nhíu mày.
“Rõ ràng trước đó là anh ta đơn phương tuyên bố em là bạn gái của anh ta.” Mộc Cận cắn thìa, “Em trốn quanh đi quẩn lại, cuối cùng không tránh được, bị các đồng nghiệp biết hết. Biết rồi thì thôi, nhưng còn anh ta chẳng có một chút nào ra dáng bạn trai của em cả, hái hoa ngắt cỏ tứ phía, vì thế em đành tàn nhẫn, đá anh ta.”
“Đá rồi lại thấy hối hận.” Mộc Cận tiếp tục cắn thìa, “Một anh con rể rùa vàng tốt như vậy, một kim cương vương lão ngũ, một tên nhóc Tiểu Bạch Kiểm đẹp trai… Làm sao nói đá là đá được?”
“Em đá là đá, anh nói xem, nói một chút xem!” Mộc Cận rốt cục cắn nát cả cái thìa, “Anh ta sao lại để mặc cho em đá mà chẳng thèm nói một câu? Dù chỉ cần kêu lên một tiếng cũng được rồi, không nói không rằng, thành ra em đá anh ta rất không có khí thế của nữ hoàng? Làm thế nào nổi bật được lập trường kiên định tấn công của đế vương cơ chứ!”
Khóe miệng Cố Tuấn Nghiêu giật giật, ánh mặt nhìn Mộc Cận lại dịu dàng như nước. Anh cười cười, vuốt tóc cô: “Không sao, rùa vàng thì đi câu lại, kim cương không có thì lại mua, đẹp trai thì đem anh đi thẩm mỹ là sẽ có.”
Mộc Cận chép miệng không nói lời nào.
Bất ngờ Cố Tuấn Nghiêu hơi nhổm ng