Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
trầm thấp.
Người đang nói rõ ràng là thư ký Lý: “Tôi làm thư ký cho giám đốc Bạc lâu như vậy, vẫn thấy anh ấy vô cùng nghiêm túc, đẹp trai thì đẹp trai, nhưng lạnh lùng nhìn sợ lắm.”
Một giọng nữ lạ lẫm cất lên: “Giám đốc Bạc lúc nào chả như vậy, không nhiều lời, khuôn mặt đẹp trai khẳng định là không bao giờ cười.”
Thư ký Lý bật cười: “Nhưng hôm nay lúc tôi ở trong phòng anh ấy, đúng lúc anh ấy có điện thoại. Không biết là ai gọi, tôi nghe mãi cũng không ra manh mối gì, giống như mỗi ngày ngồi mò mẫm trên trời ấy. Điện thoại kiểu đó trước kia không phải tôi chưa từng thấy, lần trước lúc vị Đỗ minh tinh kia gọi đến, giám đốc Bạc nhìn qua liền ngắt máy luôn. Đỗ minh tinh lại gọi cho tôi, tôi cũng không dám tiếp, sau đó mới lén lút nói cho cô ấy biết lúc đó đang làm việc.”
Một giọng nữ khác có vẻ kinh ngạc: “Hả? Đỗ Trình Vũ?”
Thư ký Lý nói: “Cũng không phải, kỳ này tiêu điểm của “Ngôi sao” tập trung vào giám đốc Bạc với Đỗ Trình Vũ, điện thoại cô ta gọi giám đốc đều không nghe, tôi thật tò mò không biết hôm nay là ai gọi đến. Mọi người không biết dáng vẻ lúc đó của giám đốc Bạc đâu, lông mày nhướng lên, khóe miệng hơi cười nhẹ, dịu dàng quả thật không tưởng tượng nổi.”
Giọng nữ kia cũng kinh ngạc: “Thật hay giả? Tôi làm ở đâu lâu thế cũng chưa thấy được mấy lần giám đốc Bạc cười trước mặt người khác, trong tiệc rượu cuối năm anh ấy cũng cười, nhưng nụ cười ấy nhìn là biết chỉ tỏ ý lễ độ, không đủ thật lòng, chắc chắn chỉ là biểu hiện trong công việc.”
Thư ký Lý cũng hơi bùi ngùi: “Đúng vậy. Thỉnh thoảng tôi cũng nghĩ, giám đốc Bạc là người giữa muôn hoa, có thể nào cũng sẽ có một ngày thật lòng yêu thương ai đó? Chỉ tươi cười với một mình cô ấy, chỉ đối tốt với một mình cô ấy. Ôi, câu chuyện hoàng tử bạch mã với công chúa Bạch Tuyết như vậy có phải quá là như trong cổ tích không?”
Một giọng nữ đáp lại: “Cậu ngốc lắm, xã hội bây giờ nào có còn người đàn ông tốt như vậy.”
Cuộc đối thoại tiếp theo đó của các cô ấy Mộc Cận căn bản không để vào tai, trong đầu chỉ có một câu nói kia của thư ký Lý, dịu dàng không tưởng tượng nổi.
Soái ca lạnh lùng trong truyền thuyết, đây là để nói Bạc Tam sao? Mộc Cận nhấp một ngụm cà phê, là Bạc Tam lúc nào cũng mặt dày khiến người khác chỉ muốn cho vài cái tát đấy à? Tên này cũng giỏi giả vờ quá nhỉ, ở công ty lại còn bày ra vẻ mặt lạnh lùng đẹp trai.
Đương nhiên cái này cũng không phải mấu chốt, mấu chốt là ở chỗ… Thư ký Lý nói cú điện thoại kia, có phải là do cô gọi không nhỉ?
Hu hu hu, nói vậy thì là có ý gì đây? Mộc Cận chớp mắt đi vào cõi tiên.
Vấn đề này xoắn xuýt đến tận khi hết giờ làm buổi chiều.
Trước khi tan sở, Mộc Cận nhận được điện thoại của Cố Tuấn Nghiêu, vừa ra khỏi công ty đã thấy anh đứng dưới tán cây chờ cô. Có vẻ anh đi thẳng từ công ty tới, áo khoác âu phục vẫn còn cầm trên tay.
Mộc Cận nhìn anh cười, né tránh ánh mắt của anh rồi vội vàng bước đến.
Cố Tuấn Nghiêu cũng nhìn thấy cô, ánh mắt vẫn chăm chú dõi theo cô bước đến ngày càng gần, cuối cùng mới cười nhẹ: “Chân đã khỏi hẳn rồi chứ?”
Mộc Cận vội vàng gật đầu.
Đôi mày Cố Tuấn Nghiêu nhíu lại, hơi ngạc nhiên quan sát ánh mắt cô: “Mộc Cận có phải em đã làm chuyện gì có lỗi với anh không, sao hôm nay anh cảm thấy em ngoan ngoãn khác thường.”
Ngoan ngoãn… Anh coi cô là con mèo anh nuôi hay sao? Mộc Cận nghĩ thầm, ngẩng đầu lên đã là vẻ mặt tươi cười như hoa: “Aiz Cố Tuấn Nghiêu, có phải anh mắc bệnh cuồng bị bắt nạt không? Ngày nào em không hành hạ anh, anh còn cảm thấy không thoải mái hả?”
Cố Tuấn Nghiêu ngẩn ra, liền bật cười sảng khoái: “Bây giờ mới giống em đấy Mộc Cận, thiệt thòi một chút cũng không chịu.”
Mộc Cận lườm anh, thò đầu ra sau lưng anh ngó nghiêng: “Xe anh đỗ ở đâu rồi? Mẹ em gửi cái gì đến?”
Cố Tuấn Nghiêu cười cười, nói: “Chút nữa sẽ biết, em ở đây chờ anh, anh đi lấy xe.”
Thực ra đứng chờ cũng chỉ một hai phút, Mộc Cận nhàm chán, vừa cúi xuống tìm hòn đá nhỏ trên mặt đất, bỗng thấy trước mặt tối lại, một bóng người chắn mất ánh sáng.
Vừa ngước lên, quả nhiên là Bạc Tam.
Mộc Cận nhìn anh một cái, tiếp tục cúi đầu nghịch hòn đá nhỏ. Đá qua, đá lại; lại đá qua, đá lại. Chao ôi, kỹ thuật của đội tuyển quốc gia chuẩn như vậy, còn e là không tìm thấy lối ra thế giới thật sự là…
Bạc Tam cũng không nói, chỉ im lặng đứng trước mặt Mộc Cận chờ đợi.
Mộc Cận đá cục đá qua lại hai ba lần, bất chợt nhận ra đây đang là trước cổng công ty, toàn là đồng nghiệp qua lại, vì thế vội vụng trộm quay đầu nhìn cổng lớn công ty.
Cô còn chưa kịp quay đầu lại đã nghe thấy giọng nói có phần vui vẻ của Bạc Tam: “Không cần nhìn, cái gì nên trông thấy đều đã thấy.”
Mộc Cận chau mày, cắn răng, đã không còn gì để mất, thoải mái ngẩng đầu lên nhìn Bạc Tam: “Anh đứng đây làm gì?”
Bạc Tam nheo mắt nhìn về phía xe Cố Tuấn Nghiêu đang đi tới: “Em có hẹn với người đàn ông khác, anh phải ở bên cạnh giám sát mới được.”
Anh nói rất thản nhiên, Mộc Cận tự dưng nhớ đến hình ảnh anh cùng Đỗ Trình Vũ trên tạp chí, nỗi bực bội lại ngứa ngáy,