Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1705 lượt.
ắm.”
Mộc Cận sặc, phiền anh không cần thiết phải nói thẳng ra thế có được không.
Làm thế nào để giấu được Cố Tuấn Nghiêu, vấn đề này quấy rầy Mộc Cận suốt đường đi, đến khi ngồi trên ghế sa-lông trong nhà, cô vẫn khổ sở ôm gối nghĩ ngợi.
Thú nhận hay là không thú nhận, đó chính là vấn đề.
Thật thà được khoan hồng hay là kháng cự bị nghiêm trị, đây cũng là vấn đề.
Bạc Tam ngược lại chẳng hề để tâm, ngồi sát bên cạnh Mộc Cận đùa nghịch kéo kéo tai cô: “Buổi tối ăn gì?”
Mộc Cận nghiêng đầu né tránh thủ đoạn hiểm độc của anh, tiếp tục suy tư.
Bạc Tam lại kiên nhẫn vỗ vỗ: “Buổi tối ăn gì hả thỏ trắng nhỏ?”
Mộc Cận lại né ra… Nhưng vẫn bị bắt được, vì thế chậm chạp giương ra bộ mặt không cảm xúc (K): “Mời anh nhìn đôi mắt đau khổ của em đi, anh sẽ hiểu được sâu sắc rằng bây giờ em cũng chẳng biết nên ăn cái gì cả.”
Bạc Tam chăm chú quan sát cô trong giây lát, khẽ gật đầu tán thành: “Nghĩ xem mỗi ngày nên ăn gì tuy là khá khó khăn, nhưng em cũng không cần phải xoắn xuýt đến thế đâu Mộc Cận.”
Mộc Cận không còn gì để nói: “Em không quá xoắn xuýt, chẳng qua chỉ hơi xoắn xuýt thôi.”
Bạc Tam gật đầu: “Chúng ta ăn gì đây?”
Ông chủ anh là quỷ chết đói còn sống đấy hả… Mộc Cận oán thầm, chán ghét hầm hừ với anh: “Anh muốn ăn gì, đằng nào em cũng sẽ không làm, ngày nào anh cũng hỏi em muốn ăn gì là đùa cho em vui thôi chứ gì!”
Tâm trạng Bạc Tam có vẻ rất tốt, vuốt vuốt tóc Mộc Cận, nét mặt chợt hé lên chút ý cười, bên khóe miệng lại hiện lên hai lúm đồng tiền lờ mờ mà cô chưa bao giờ để ý: “Đâu có, em suy nghĩ nhiều rồi.”
Mộc Cận bị hai má lúm đồng tiền của Bạc Tam mê hoặc… Cô không sợ chết mà thò tay chọc chọc vào, còn cười ha hả: “Ông chủ anh cười lên có má lúm đồng tiền kìa có má lúm đồng tiền a!”
Khóe miệng Bạc Tam bị cô chọc, sắc mặt nghiêm nghị cứng rắn trở lại, chán ghét ngửa ngửa người ra phía sau.
Có thể tưởng tượng việc phát hiện ra biểu cảm thường thấy của tiểu thụ ở trên tiểu công không? Có thể tưởng tượng được khác biệt cực lớn giữa cúc hoa và dưa chuột không? Có thể tưởng tượng được trái tim của một hủ nữ sơ cấp, đối mặt với GV muốn ngừng mà không được không?
Lúc này tâm tình của đồng chí Mộc Cận đang tung tăng như chim sẻ nên không nhìn thấy được gì khác ngoài ngạo kiều thụ + kiều diễm cúc + GV nam tuyệt vời đang bày ra trước mắt. Cô kiên nhẫn cần cù tiến sát đến khuôn mặt Bạc Tam ở trước mắt, có ý định nghiên cứu tỉ mỉ hai lúm đồng tiền ở khóe miệng khi anh cười rộ lên. (*)
(*) đoạn này có dùng mấy từ hay gặp trong truyện namxnam (đam mỹ, BL,…), mình xin phép không chú thích ra ở đây, nếu có chỗ nào không đúng thì xin lượng thứ vì mình cũng chưa đọc bao giờ
Đến khi tư duy đầu óc của cô rốt cục cũng đuổi kịp ngôn ngữ cử chỉ, cô đột nhiên phát hiện bản thân đang dùng một loại tư thế vô cùng hiếu học khiêm tốn ghé vào trước mặt Bạc Tam.
Mà Bạc Tam bị coi như mẫu vật, ánh mắt sâu thăm thẳm, chăm chú nhìn cô.
Sáng hôm sau, Mộc Cận không tình nguyện bị bàn tay to của người nào đó quấy nhiễu khiến cô tỉnh ngủ, vừa mở mắt đã đối diện với đôi mắt đen không ngừng cười cười của Bạc Tam.
Mộc Cận không khỏi đỏ mặt.
Tại sao cô rất hay vô ý thức làm một số việc rất vô căn cứ. Mộc Cận quấn một chiếc chăn mỏng, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, suy nghĩ mông lung.
Ví dụ như hôm qua, cô trông thấy má lúm đồng tiền đáng yêu vô địch kia lại không nhịn được thò tay nghịch ngợm một chút.
Kết quả chính cô lại bị chủ nhân của má lúm đồng tiền chọc ghẹo. Gạt nước mắt.
Bạc Tam lau tóc, thấy Mộc Cận ngồi trên giường đờ đẫn ngây ngốc, tâm trạng rất vui vẻ cười giễu: “Nhìn đủ chưa? Có cần anh đổi tư thế với quần áo cho em nhìn tiếp không?”
Mộc Cận gật đầu, lại vội vàng xua tay lắc đầu: “Không cần không cần, ông chủ anh như thế đã quyến rũ lắm rồi.”
“Ừm.” Bạc Tam nhíu mày, không tỏ rõ ý kiến, “Anh lại tưởng em càng thích anh mặc đồ mỏng hơn nữa.”
Phù phù… Mộc Cận xấu hổ mặt đỏ bừng.
Ông chủ anh có thể đừng nói thẳng ra như thế được không? Tốt xấu gì cô cũng là một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp, sao anh lại nói thế chứ, vô sỉ trắng trợn!
Nhưng Bạc Tam rõ ràng không nhìn thấy ánh mắt run rẩy của Mộc Cận, tiếp tục dùng khăn mặt lau tóc, nhàn nhạt nói: “Nếu như em muốn nhìn, anh có thể không thu tiền của em.”
Trời đất… Ông chủ anh thản nhiên dùng sắc dụ người.
Mộc Cận nắm chặt ga trải giường, dùng ánh mắt rất kỳ thị lườm Bạc Tam.
Bạc Tam rất tự nhiên hào phóng liếc lại cô, liếc cả một lúc lâu mới bật cười: “Mộc Cận anh cho em biết một tin xấu.”
Mộc Cận lật người lại, trừng mắt, còn có chuyện gì có thể xui xẻo hơn việc mỗi sáng sớm phải đối mặt với anh đầu tiên chứ ông chủ đại nhân!
Sau đó cô chợt nghe thấy giọng điệu vui vẻ của Bạc Tam truyền đến: “Bây giờ đã là chín giờ hai mươi lăm phút sáng.”
Trời ơi! Muộn rồi!
Mộc Cận hai mắt tối sầm, hận không thể ngay lập tức nằm vật xuống vờ làm xác chết.
Nhưng ánh mắt cô lại chuyển sang nhìn Bạc Tam, đột nhiên cười