Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.
uay đầu sang, nhướng mày nhìn Mộc Cận.
Cô nói tiếp: “Câu chuyện này nói cho chúng ta biết, không phải chỉ có người mới bị ngu muội, thực ra động vật cũng có thể bị ngu muội như thế.”
Bạc Tam không nhịn được khẽ cười, hơi giảm tốc độ, nghiêng đầu nhìn Mộc Cận.
“Câu chuyện thứ hai là về một con bướm.” Mộc Cận nhìn chăm chăm vào đèn sau màu đỏ của xe trước, “Nói theo lẽ thường, bướm là loài động vật phải đến mùa hè mới có, nhưng con bướm này kì quái hơn, cứ tưởng nhầm là mùa đông lạnh không chết người nên chăm chăm từ ngoài hành tinh di dân tới.”
Khóe miệng Bạc Tam lại run rẩy.
“Trước mặt phần lớn các loài hoa, con bướm này rất nghiêm túc. Nó không đồng ý cho bất kỳ bông hoa nào vây xem, không đồng ý cho bất kỳ bông hoa nào trêu ghẹo, đối với tất cả những bông hoa có ý đồ gây rối đều như gió thu cuốn hết lá vàng, đều lạnh lùng vô tình, đương nhiên trong lúc đó, vô hình trung cũng cự tuyệt rất nhiều hoa cúc.” Mộc Cận nghiêm túc nói, “Thế nhưng một ngày, có một cây cỏ đuôi chó không cẩn thận đụng phải con bướm này, lại không cẩn thận trông thấy khuôn mặt tươi cười ngàn năm hiếm gặp của con bướm, lại không cẩn thận đã tiếp nhận con bướm như một cơn gió xuân, như đồng chí cách mạng ấm áp. Vì vậy, cây cỏ đuôi chó rất không có khí phách, đã bại trận.”
“Nhưng một hôm, cỏ đuôi chó bất ngờ phát hiện thật ra con bướm không chỉ thổi gió xuân với một mình mình. Thực ra con bướm có tấm lòng yêu thương bao la của người ngoài hành tinh, vì thế cỏ đuôi chó lại một lần nữa thất bại.”
“Câu chuyện này nói cho chúng ta biết…” Mộc Cận tổng kết, “Không chỉ có người mới ngu muội, thật ra thực vật cũng có thể bị ngu muội như thế.”
Vừa đúng lúc lại đèn đỏ, Bạc Tam dừng xe, hơi cúi người về phía Mộc Cận, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô. Vẻ mặt anh như cười mà không phải cười, đáy mắt như tràn ngập sương mù: “Mộc Cận, em yêu anh rồi.”
Mộc Cận mãnh liệt ngẩng đầu lên, khoảng cách không đến năm mươi centimet nhìn Bạc Tam vài giây, đảo mắt, lại nhìn lên đèn đỏ ở phía trước, cất giọng trầm thấp không rõ ràng: “Đúng, em yêu anh mất rồi. Nhưng đây không phải mấu chốt, mấu chốt ở chỗ, anh không yêu em.”
Bạc Tam bật cười, lùi về ghế của mình, bấm nút đóng cửa sổ xe đang mở một nửa lại, chỉ để một khe thông khí rất nhỏ.
Mộc Cận hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn không thể nào bình tĩnh: “Bạc Tam, anh đối với em không bình thường. Tuy không biết là vì sao, nhưng em có thể cảm thấy là anh đối với em không như bình thường. Em vào Thực Huy lâu như thế, nghe được rất nhiều chuyện đồn đại, chưa từng nghe thấy anh có thể nhẫn nại ở cùng một người phụ nữ nào. Nhưng mà… Tại sao lại là em?”
Bạc Tam nghiêng đầu nhìn cô, nhướng mày, khóe miệng nở nụ cười nhẹ: “Lần đầu tiên anh gặp em là khi nào?”
Mộc Cận ngẩn ra: “Ở trường học, em tát anh một cái.”
Bạc Tam lại khởi động xe, ánh mắt như xa xăm, đầu mày hơi nhíu lại, như đang suy nghĩ gì đó, nói: “À, là ở trường học. Một cái tát đó của em rất mạnh, rõ ràng bản thân sợ muốn chết rồi mà còn giả vờ tỏ ra hung dữ. Mộc Cận, điệu bộ của em như là thỏ trắng nhỏ khoác lên mình vẻ ngoài sói xám, kích động ý muốn bảo vệ cùng lòng tham chiếm hữu của anh. Lúc đấy anh đã nghĩ, không có người nào là anh không thể chiếm được, kể cả lúc đó luôn miệng nói không thèm nhìn đến em.”
“Sau đó?”
“Không có sau đó, một hai lần qua lại tiếp xúc nhiều hơn, có thể thấy em đúng là một sinh viên. Hầu như không có bụng dạ gì, đơn giản trong sáng, rất thú vị. sau đó, em tới Thực Huy thực tập.” Khuôn mặt Bạc Tam dần dần hiện lên nét vui vẻ, “Anh dùng sức quyến rũ đặc biệt của mình, thành công chinh phục em.”
Hả… Xí! Mộc Cận phản ứng trước tiên.
Cũng may Bạc Tam không thấy được vẻ mặt run rẩy của cô, khẽ cười một tiếng, nói tiếp: “Nhưng mà đến bây giờ, trái lại anh cảm thấy quyết định lúc đầu của anh rất chính xác. Em phải ở bên anh.”
Em phải ở bên anh.
Khí thế của ông chủ đúng là quá mạnh mẽ, Mộc Cận hơi đỏ mặt, suýt nữa bị câu nói nhẹ nhàng này tiêu diệt trong nháy mắt.
Nhưng một giây sau cô đã tỉnh táo lại.
“Cho nên, đây là lý do mà lần đầu tiên anh gặp em đã có thể gọi được tên của em sao?” Những lời này hoàn toàn không kịp suy nghĩ, gần như buột miệng nói ra.
Quả nhiên chưa đến hai ngày, trưởng phòng mặt lạnh đã tuyên bố tin tức trọng đại, hôm sau đi leo núi.
Mọi người đều vui mừng, duy nhất Mộc Cận bi thương.
Hôm sau Mộc Cận dậy rất sớm, xách hành lý hôm qua đã sắp xếp xong định ra ngoài. Không ngờ chưa kịp xuống lầu đã bị Bạc Tam chặn lại ở cầu thang.
Anh vẫn mặc đồ ngủ, nghi ngờ nhìn cô: “Em làm gì đây?”
“Bảy giờ tập trung dưới lầu công ty.” Mộc Cận trừng mắt, đột nhiên nhớ ra, “Anh không đi xe công ty à?”
Mộc Cận nuốt nước miếng, cười hì hì, cố nuốt hết một chuỗi lời nói vừa hiện lên trong đầu vào bụng.
Buổi sáng ngồi xe của ông chủ đến công ty, dọc đường, Mộc Cận đã thuyết phục mình vô số lần rằng đó chỉ là trùng hợp… Trùng hợp mà thôi…
May là lúc đến trước cửa công ty, Bạc Tam