Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.

đưa tay ấn chặt tay Mộc Cận đang muốn mở cửa xe, khẽ gật đầu với cô: “Không cần xuống, cứ ngồi đây.”
Đương nhiên Mộc Cận cam tâm tình nguyện, híp mắt cười.
Bạc Tam cũng không xuống xe, lấy điện thoại ra nói vài câu với trưởng phòng tài chính, sau khi cúp điện thoại liền hỏi cô: “Em đi Thiên Sơn bao giờ chưa?”
Mộc Cận lắc đầu.
Bạc Tam cũng chau mày: “Anh cũng chưa đi.”
Mộc Cận hớn hở, ánh mắt nhìn anh có phần khinh bỉ: “Chưa đi bao giờ mà còn dám lái xe? Hay là em qua xe kia ngồi, đổi một người biết đường sang đây với anh?”
Bạc Tam liếc mắt nhìn cô, coi cô như kẻ ngốc: “Chúng ta đi theo sau xe công ty, không biết đường cũng không sao.”
Mộc Cận cắn môi, lại lui về ghế của mình.
Cô đang mệt mỏi thu lu, điện thoại bất ngờ đổ chuông, là tin nhắn của Tiểu Ảnh: “Khà khà, cô gái, đi cùng ông chủ nhất định phải vui sướng nha vui sướng!”
Mộc Cận than thầm, ông chủ này chắc chắn là từ hành tinh “không nghẹn chết người không bỏ qua” di dân tới, sao có thể để cho người khác sung sướng ở cùng được?
Đang nghĩ ngợi, xe buýt phía trước chậm chạp chuyển động, Bạc Tam cũng nổ máy, đi theo.
Nghe nói từ đây đến Thiên Sơn phải đi mất mười một tiếng. Nói cách khác, sáng tám giờ xuất phát thì bảy giờ tối mới đến nơi.
Khoảng qua mười một giờ, xe xuống đến đường cao tốc, đường cái phía trước đã cũ nên xe đi rất lắc lư. Mộc Cận bị xóc quá choáng váng đầu óc, tiện tay với chiếc đĩa bật lên nghe.
Vừa đúng bài hát đã nghe lần trước. Giọng nam ẩn chứa nỗi ưu sầu nhẹ nhàng hát: “Liệu em có run rẩy, nếu tôi chạm vào bờ môi kia? Hay em sẽ bật cười, xin hãy nói tôi hay. Em sẽ sẵn sàng chết vì người em yêu chứ? Xin em hãy ôm tôi trong vòng tay, đêm nay.”
Mộc Cận cười cười: “Giọng hát này nghe cũng không có sức lực gì, sao có thể là anh hùng chứ… Muốn hát thì phải hát thế này, chúa biết rằng, những giấc mơ thật khó để theo đuổi…” (*)
(*) Đoạn 1: “Would you tremble, if I touched your lips? Would you laugh, oh please tell me this. Now would you die for the one you loved? Hold me in your arms, tonight.” – Hero – Enrique Iglesias
Đoạn 2: “lord knows, dreams are hard to follow” – Hero – Mariah Carey
Bạc Tam liếc mắt nhìn cô, với tay đổi một chiếc đĩa khác: “Cái này nghe không hay, đổi cái khác đi.”
Mộc Cận giật mình, bất ngờ cười: “Có phải anh đã thăm dò địa thế từ trước rồi không, biết rõ đường không dễ đi, nên mới đổi thành xe việt dã?”
Bạc Tam hạ cửa sổ xe xuống, cười nói: “Gầm xe này cao hơn một chút, đi đường xe tiện hơn. Hôm nay trời đẹp thật.”
Mộc Cận cầm chiếc đĩa vốn đã ở trên xe anh từ trước, lật qua lật lại nhìn hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Cũng không chắc, mùa hè quá trưa mà có mây mưa cũng là chuyện bình thường.”
Đường càng ngày càng khó đi, ban đầu vẫn là đường nhựa cũ, dần dần tiến vào núi, uốn lượn quanh co bò chậm rãi hướng lên.
Có lẽ do xóc quá, càng ngày Mộc Cận càng cảm thấy tức ngực khó chịu, dạ dày như muốn lộn tùng phèo cả lên, mở cửa xe hết cỡ nhưng vẫn không kiềm chế được cảm giác buồn nôn. Cô ghé đầu vào cửa sổ, không buồn nhúc nhích, chỉ cắn răng chịu đựng.
Cuối cùng Bạc Tam phát hiện thấy Mộc Cận không thoải mái, vội giảm tốc độ xe, một tay quấy nhiễu gãi gãi cổ cô: “Em sao thế? Say xe à?”
Mộc Cận nhăn nhó quay lại nhìn anh, khuôn mặt phờ phạc trắng bệch, lông mày nhíu chặt, càng nổi lên đôi mắt đen nhánh.
Bạc Tam vừa trông thấy cô như vậy, liền tấp xe vào bên đường. Anh xuống xe, vòng sang mở cửa xe cho cô, đôi mày rậm vẫn chau lại, trong giọng nói có vài phần trách cứ: “Say xe sao em không nói sớm?”
Mộc Cận hơi ngại, mặt vẫn nhăn nhó, nói khẽ: “Anh không biết đường mà… Muốn dừng thì tất cả mọi người lại đều phải dừng…”
Bạc Tam nghe vậy, nỗi bực tức thoáng cái đã bùng lên. Khóe miệng anh hơi trễ xuống: “Chỉ vì sợ bị đồng nghiệp nhìn thấy đi cùng với anh, cho nên say xe khó chịu mà vẫn cắn răng chịu đựng sao?”
Một tiếng đùng đoàng rộn lên từ phía chân trời, tiếng sấm vô cùng thức thời phối hợp với Bạc Tam vang lên.
Mộc Cận đang nhăn mày liền bật cười, chậm rãi ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu gối, để đầu chôn sâu xuống dưới.
Bạc Tam đứng bên cạnh nhìn cô hồi lâu, rốt cục vẫn không yên tâm, cúi người xuống hỏi: “Em muốn uống nước không?”
Mộc Cận vẫn chưa trả lời, những hạt mưa đã bắt đầu lộp bộp rơi xuống.
Bạc Tam vội vàng đỡ cô lên xe.
Mưa càng lúc càng to, ban đầu nửa bầu trời vẫn sáng sủa, Bạc Tam chỉ nghĩ là mây mưa, thấy khuôn mặt Mộc Cận vẫn trắng bệch, vẫn vô cùng khó chịu, anh cũng không vội xuất phát, chờ đến khi mưa ngừng.
Không ngờ từ mưa to đã chuyển thành mưa đá, đập vào nóc xe đồm độp; mưa đá qua đi rồi, trời vẫn âm u, mưa cũng không ngừng, trái lại còn càng ngày càng lớn.
Dần dần Mộc Cận đã cảm thấy dễ chịu hơn, cô lấy trong túi mấy miếng ngừng ngậm vào miệng, cuối cùng sắc mặt tốt lên rất nhiều.
Nhưng Bạc Tam lại thẫn thờ nhíu mày nhìn dòng nước dưới mặt đất gồ ghề. Mộc Cận gãi gãi đầu: “Hay là đi thôi, em không sao đâu.”
Bạc Tam liếc nhìn sang, vươn tay qua vuốt ve khuôn mặt cô