80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

n không thấy giai nhân, cuối cùng không nhịn được nữa liền nổi bão, đứng trước kí túc xá nữ, ngửa mặt lên trời thét lớn: “Mộc Cận! Anh yêu em!”
Tư thế của người nam sinh này giống như trong một câu nói kinh điển “An Hồng, tôi chịu!” khiến cho các cô gái nhàm chán của cả kí túc xá nhao nhao ra xem, đồng thời có thêm tư liệu tuyệt vời để đêm đến nằm bình phẩm.
Ai ngờ lúc đấy lão đại có hẹn với bạn trai, Đào Tử cũng mập mờ với một người giống như bạn trai, Đâu Đâu buồn chán chạy ra ngoài tản bộ, chỉ còn lại một mình Mộc Cận ở kí túc xá cực kỳ vô vị, đang mở máy tính lên mạng nghe nhạc, lơ đãng nên không nghe thấy tiếng kêu gào nồng nàn tình cảm, vừa vang vọng vừa lảnh lót ở dưới lầu kia. Đúng lúc nam sinh khoa cơ khí gào lên thì Đâu Đâu xách túi lớn túi nhỏ trở về phòng, một cú đá văng cửa nhào vào hỏi: “Mộc Cận cậu làm gì thế, không ra ngoài thì cũng bảo với tên bám đuôi kia một tiếng chứ, hắn ta đang ở dưới lầu hô to gọi nhỏ cái gì kìa?!”
Mộc Cận ngẩn ra, vểnh tai lên nghe thấy âm thanh kì dị một tiếng lại một tiếng truyền tới. Mặt cô đầy vạch đen, sợ run cả người: “Tớ đã nói trước với hắn ta rồi, không đi. Hắn ta cam tâm tình nguyện đứng dưới lầu, vậy thì cứ đi mà đứng.”
Nhưng bây giờ Bạc Tam thiếu gia hiếm khi có thời gian rảnh rỗi lại ra ngoài tìm cô vào lễ tình nhân, vì vậy cho dù Mộc Cận rất bất mãn nhưng vẫn giả vờ nhiệt tình cùng anh đi ăn một bữa.
Trong bữa ăn hai người còn rất hào hứng uống mấy chén rượu.
Sau khi ăn uống no nê, Bạc Tam thấy mới có hai giờ chiều, vì thế lại hào hứng bừng bừng, đề nghị đi xem phim.
Lễ tình nhân, bên ngoài cũng có rất nhiều người đi xem phim. Mộc Cận thấy người ta qua lại tấp nập cũng định đứng dậy, thế nhưng Bạc Tam lại đẩy cô ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, quay người đi mua cho cô một túi bắp rang bơ lớn, sau đó ung dung thong thả đi về phía quầy bán vé.
Mộc Cận nghẹn họng trân trối nhìn Bạc Tam nét mặt vui vẻ đứng xếp ở cuối hàng dài dằng dặc, nhịn không được tự giơ tay cốc đầu mình một cái.
Tam thiếu gia bị ngốc sao? Trên lầu nhà anh có một phòng chiếu phim cỡ nhỏ, đĩa CD cũng xếp đầy hai mặt tường, cần gì phải đặc biệt chạy tới đây xem phim chứ?
Mộc Cận chớp chớp mắt, suy nghĩ ngổn ngang, hay là người đẹp giận dỗi Bạc Tam nên không cùng anh đi chơi lễ tình nhân, vì thế anh bực bội nên mới nghĩ đến cô?
Meo cái con mèo, đúng là giẫm đạp lên thể diện của cô! Mộc Cận nổi giận, nghiến răng nghiến lợi nhìn Bạc Tam, bà đây từ bao giờ đã trở thành một trong rất nhiều sự lựa chọn của anh rồi hả?
Nghĩ vậy, cô nhấc chân lộp cộp bước đến trước mặt Bạc Tam, vẻ mặt tươi cười như hoa gọi tên anh: “Bạc Tam.”
Mộc Cận đối với Bạc Tam, không là lỗ mũi chỉ lên trời thì cũng là tràn đầy khinh thường, ngay cả lúc kinh ngạc cũng hơi hơi đỏ mặt, gần như không gì đẹp hơn. Lúc này cô cười rất vui vẻ, khiến Bạc Tam không thích ứng được, khẽ chau mày, nghi ngờ đề phòng nhìn cô: “Làm sao?”
Mộc Cận sờ sờ mũi, cúi đầu nhìn túi bắp rang bơ trong lòng: “Rạp chiếu phim lễ tình nhân tấp nập quá.”
“Hả?” Bạc Tam nghe xong nhướng mày.
Mộc Cận bình tĩnh chỉ tay về phía một đám người đang tụ tập gần đó: “Chúng ta ra chỗ đó. Đi thôi.” Vừa nói vừa kéo Bạc Tam ra khỏi hàng.
Rạp chiếu phim với lễ tình nhân đúng thật là kết hợp làm ăn với nhau, nam nữ tình nhân, người nam mặc những bộ đồ Mickey cồng kềnh, bế người nữ, dưới sự chỉ huy của người nữ vượt qua mấy cái chướng ngại vật, đi về đích có biểu tượng khinh khí cầu. Căn cứ vào thời gian nhanh chậm mà quyết định thứ hạng, về nhất được thưởng một đôi điện thoại tình nhân cộng với một cặp vé xem phim.
Khó ở chỗ, người nam mặc trang phục Mickey bị che kín, hoàn toàn không nhìn thấy gì – mà chỉ cần một trong hai người va chạm vào chướng ngại vật là sẽ bị thua.
Không ngoài dự tính của Mộc Cận, Bạc Tam vừa nhìn thấy đã nhíu mày.
Trong lòng Mộc Cận thầm vui, cắn cắn môi dưới, dáng vẻ đáng thương chờ mong nhìn anh.
Bạc Tam nhăn nhó cả buổi, rốt cục vẫn thất bại dưới ánh mắt cún con của Mộc Cận: “Muốn à?”
Cô gật đầu lia lịa.
“Chúng ta xuống dưới lầu mua một đôi.” Bạc Tam lôi kéo cô muốn đi xuống, “Nhãn hiệu này không tốt.”
“Không được.” Mộc Cận liều mạng kéo tay anh, “Bỏ tiền ra mua sao mà giống được?”
Bạc Tam mặt đầy vạch đen, im lặng một lúc lâu cuối cùng đành gật đầu.
Mộc Cận cười vui vẻ giơ tay ghi danh, cười vui vẻ giúp Bạc Tam mặt đen sì mặc vào bộ trang phục Mickey vừa to đùng vừa vô cùng đáng yêu, cười vui vẻ cách một lớp quần áo dày chọc chọc eo Bạc Tam, lại cười vui vẻ cầm điện thoại chụp một bức toàn thân cho anh Mickey Bạc Tam.
Oa ah ha ha ha ha… Trước mặt người nào đó không hề kiêng nể gì, thật là sảng khoái ah ha ha ha ha!
Mộc Cận đang vui vẻ nhìn chăm chú vào anh Mickey vĩ đại, bỗng nhiên nghĩ đến bức ảnh Bạc Tam dân hai lúa chính gốc hồi trước, trong lòng đau xót, ấn nút bảo vệ khóa điện thoại di động.
Lúc bị Mickey hết sức vụng về bế lên, Mộc Cận cảm giác như bị xách bổng lên, bông dưng treo lơ lửng giữa không trung. Cô vốn có ý đồ xấu, nghĩ định làm anh xấu hổ trước