XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341695

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.

ể khiến cho người ấy vui vẻ, tôi nguyện từ nay về sau không cần cái may mắn trúng thưởng đó nữa. Thật tốt, kết quả đã không để tôi phải thất vọng.”
Giọng nói của anh thật êm tai, hai mắt đen sâu thẳm, tràn đầy dịu dàng. Dưới sân khấu đã có người reo lên, huýt sáo, giống như quên mất rằng đây chỉ là một góc rạp chiếu phim.
Mộc Cận liếm liếm môi, giống như thất thần, lại giống như né tránh ánh mắt Bạc Tam.
Chỉ khác biệt nửa câu nói, vậy mà lại có ma lực không thể tưởng tượng nổi. Mộc Cân hô hấp dồn dập, thò tay nhéo nhéo mặt mình.
Tay trái Bạc Tam vỗ nhẹ vào lưng cô, ý bảo hồn phách cô đang dạo chơi hãy mau trở về. Quả nhiên, người dẫn chương trình vừa nói vừa tiến tới trước mặt cô: “Tiểu thư, nghe được những lời thâm tình như vậy, cô có cảm giác gì?”
Mộc Cận thẹn thùng, ngoài cười nhưng trong không cười, không ngừng gật đầu phối hợp: “Cảm động. Cảm động.”
Dưới sân khấu có người hô lên: “Người đẹp, cảm động suông là không được, phải có hành động!”
Người dẫn chương trình cũng ha ha cười, nói xuống dưới sân khấu: “Cảm động là không được đúng không ạ?”
“Đúng.”
Người dẫn chương trình hớn hở khi thấy bầu không khí nóng lên, nhìn Mộc Cận và Bạc Tam, nháy mắt xấu xa: “Cô gái phải bày tỏ chút hành động gì đi chứ?”
Mộc Cận mắt nhìn người dẫn chương trình, lại theo thói quen quay sang cầu cứu Bạc Tam. Bạc Tam khe khẽ thở dài, tay trái duỗi ra rồi nắm lấy tay phải cô, tay phải anh lại nắm tay trái cô, nhìn chằm chằm khuôn mặt lúng túng của cô hồi lâu, cuối cùng nâng eo cô lên, chậm rãi hôn xuống.
Trong nháy mắt môi anh hạ xuống, Mộc Cận như bị bỏng, nước mắt rốt cục không khống chế được tuôn ra ào ào.
Mọi người dưới sân khấu cùng với người dẫn chương trình chỉ nghĩ là Mộc Cận vui đến phát khóc, người dẫn chương trình lại càng không ngừng trêu chọc cô: “Bạn trai vừa thâm tình lại xuất sắc, tiểu thư đây cảm động đến phát khóc cũng là điều có thể lý giải. Tiên sinh, xin hỏi nhìn thấy nước mắt của bạn gái, cảm giác của anh như thế nào?”
Bạc Tam mỉm cười, ôm Mộc Cận vào lòng, cúi đầu nhìn ánh mắt của cô chăm chú khác thường: “Đau lòng.”
Mộc Cận bị Bạc Tam ôm trong lòng, nghe được một câu “Đau lòng” đó, cảm thấy đau xót, khổ sở, nước mắt lại càng không ngăn được. Người dẫn chương trình nói gì cô căn bản không nghe rõ, trong đầu dường như chỉ còn có giọng nói dịu dàng mà nghiêm túc của Bạc Tam.
Quả thật lưu luyến trong bụi hoa quá lâu, nói dối lừa gạt con gái cũng không hề chớp mắt, khiến cô suýt chút nữa đã xem là thật. Thậm chí, trong tiềm thức muốn đó là sự thật.
Nếu như cô không biết, nếu như đến bây giờ cô hoàn toàn không biết, có phải sẽ thật sự vui đến phát khóc không?
Mộc Cận nghĩ.
Nhưng rốt cuộc không phải, không phải như vậy. Bạc Tam đang suy nghĩ gì, làm những gì, rõ ràng không có sự can thiệp của cô, cũng không có sự phản đối của cô.
Chỉ có thể để mặc anh nâng cô lên tận trời, sau đó lại chờ đợi thịt nát xương tan trong nháy mắt.






Quà tặng thần bí thật ra cũng không có gì thần bí, là một đôi nhẫn bạc tình nhân bình thường, của nam thì to, của nữ thì nhỏ hơn, trên chiếc của nam có khắc hoa văn nhỏ, nhẹ nhàng tinh tế, chiếc của nữ thì là hoạt tiết sao, chất lượng cũng không phải loại tốt lắm, chỉ nho nhỏ tinh tế nhìn xinh xinh. Mộc Cận trừng Bạc Tam trong tay đang cầm chiếc hộp đựng nhẫn, nhe răng trợn mắt nghe người dẫn chương trình vui cười hớn hở yêu cầu bạn trai đeo nhẫn cho bạn gái.
Có lẽ do vẻ mặt của cô nghiêm túc quá mức, Bạc Tam không nhịn được ghé sát bên tai cô nói: “Đừng hồi hộp quá, không có gì to tát đâu.”
Mộc Cận ha ha cười: “Từ bé chưa bao giờ bị người ta vây xem thế này, hồi hộp, hồi hộp cũng là phải thôi. Ông chủ, chỉ có Siêu nhân điện quang như anh mới quen với việc thường xuyên bị người ta vây quanh nhòm ngó giống như gấu trúc…”
Nói chưa dứt lời, Mộc Cận đã bị Bạc Tam che miệng.
Nhưng động tác này của anh vẫn chậm một bước, tiếng của Mộc Cận đã thông qua micro bị truyền ra ngoài, dẫn tới một hồi im lặng dưới sân khấu.
Ơ ông chủ, sao anh không nói là Đông Phương giáo chủ… Mộc Cận oán thầm, rụt cổ, cười gian xảo: “Ông chủ anh đa nghi quá, đa nghi quá. Trong suy nghĩ của em, anh chắc chắn là trên trời dưới đất có một, độc đinh của vũ trụ hồng hoang…”
Thấy cô lại bắt đầu nói lảm nhảm, Bạc Tam nhíu mày, chặn miệng người nào đó lại.
Cuối cùng Bạc Tam vẫn đi xếp hàng mua vé xem phim, hai người vẫn theo khuôn phép cũ ngồi sóng đôi một chỗ ở trong rạp. Vốn rạp chiếu phim đề cử bộ phim thích hợp cho lễ tình nhân là “Môn đồ” và “Tiếng gọi tình yêu dịch chuyển”, nhưng Mộc Cận lại khăng khăng chọn “Sinh nhật vui vẻ”.
Lúc cầm vé cô còn sung sướng hài lòng nói: “Cổ Thiên Lạc đẹp trai.”
Hoàn toàn không nhìn thấy mặt người nào đó đã đen sì.
Trong rạp chiếu phim tối om, cô lén lút lấy máy nghe nhạc trong túi, bật bài hát mà hai ngày trước mới tải vào. Giọng hát trầm thấp ngọt ngào của nam ca sĩ cất lên: “Ánh nến tỏa sáng cả một bữa ăn tối vậy mà chẳng hiện ra n