Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

mặt mọi người, bắt Bạc Tam phải khổ sở mặc bộ đồ Mickey, kết quả chính cô lại bị bế lên, về sau đành phải từ bỏ suy nghĩ hèn mọn trong đầu.
Mộc Cận ôm chặt lấy cái cổ to đùng của anh Mickey, miệng hô hoán chỉ huy: “Trái một bước, phải hai bước! Ơ kìa sắp đụng rồi sắp đụng rồi đừng di chuyển! Đừng di chuyển! Tốt… Sang trái một bước, không phải, đối với anh là bên trái kia cơ, lùi xuống một chút… A được rồi, cứ thế đi thẳng lên…”
Đang hò hét hăng say, đột nhiên Mộc Cận nghe thấy một tràng cười khẽ phát ra từ dưới bộ trang phục.
Cô trợn mắt, trông thấy Bạc Tam đang chậm rãi bước đến cây cột bên trái phía trước, cô hơi cuộn mình lại, đầu dúi vào trong ngực Bạc Tam, để kệ anh đâm sầm một cái vào cột.
Xung quanh mọi người đều than “Trời ơi” một tiếng, tiếc cho một đôi đã bị vượt lên.
Bạc Tam vẫn đang bế Mộc Cận, giọng nói trầm thấp xuyên qua quần áo truyền đến bên tai cô: “Anh cách một lớp quần áo dầy như vậy, bị va chạm cũng sẽ không đau. Mộc Cận, không phải em yêu thương nhung nhớ anh quá nên cố ý đấy chứ?”
Mộc Cận giãy giụa nhảy xuống, đấm một phát vào cái bụng tròn trịa của anh Mickey.
Bạc Tam đụng phải chướng ngại vật, hai người đương nhiên bị loại. Cũng may Mộc Cận không phải nhằm vào cái điện thoại di động, nghĩ đến chuyện xấu không đạt được, gãi đầu gãi tai rút lui.
Ai ngờ hai người vừa quay đi đã bị nhân viên ở đó gọi lại: “Tiên sinh tiểu thư, hoạt động của chúng tôi còn có mục rút thưởng, giải thưởng là một phần quà thần bí. Hai vị đã lên đến đây rồi, sao không cố đợi thêm một lát?”
Mộc Cận mếu máo: “Em từ nhỏ đến lớn chưa được trúng thưởng một lần nào, từ nắp chai Pepsi đến các loại nước uống, chẳng bao giờ được. Chắc lần này cũng chẳng có cơ hội đâu, chờ cũng vô ích thôi.”
Trái lại, Bạc Tam nhìn cô, mỉm cười với người nhân viên kia: “Cảm ơn, chúng tôi sẽ đợi.”
Mộc Cận ngơ ngác nhìn nhân viên kia cười tủm tỉm rời đi, tầm mắt ngây ngốc hướng sang Bạc Tam: “Ông chủ anh bị ngốc à?”

“Ông chủ mới vừa rồi không phải anh khinh thường sống chết không chịu tham gia sao?”

“Ông chủ sao anh lại có thể tham của như vậy hả, quà tặng thần bí, thần bí thì thần bí, thế còn hai cái điện thoại kia thì sao!”
Lần này khóe miệng Bạc Tam run run, nhàn nhạt liếc Mộc Cận: “Vận may của anh từ trước đến nay rất tốt, anh muốn ở lại thử xem. Em có ý kiến à?”
Cực kỳ có ý kiến… Mộc Cận bình tĩnh lắc đầu: “Không có.”
Bạc Tam liếc nhìn vẻ mặt bí xị của cô, bỗng nhiên cảm thấy rất vui vẻ, cười nói: “Hôm nay anh mang vận may của anh cho em mượn.”
“Ông chủ anh không biết à, vận may mà đã cho mượn cuối cùng không thể thu về được đâu.” Mộc Cận cố ý chọc giận anh, “Nói cách khác, sau này vận may của anh sẽ không tốt như vậy nữa. Anh xác định muốn cho em mượn?”
Bạc Tam nhíu mày từ chối cho ý kiến.
Hoạt động rút thưởng còn phải đợi một lúc nữa, trong lúc Bạc Tam đi vệ sinh, Mộc Cận mặc kệ đi tìm ghế, ngồi lắc lư chờ đợi chán muốn chết. Vất vả lắm mới đợi được đến khi hoạt động rút thưởng diễn ra, cô chợt nghe thấy người dẫn chương trình cao giọng nói: “Mã số may mắn của chúng ta là… số tám! Đôi tình nhân số tám xin mời lên sân khấu! Số tám!”
Đã biết tình huống xác suất nhỏ như vậy trước giờ không bao giờ xảy ra, hơn nữa ai là tình nhân với anh… Mộc Cận dụi dụi mắt, mệt mỏi.
Bạc Tam ngồi bên cạnh đẩy đẩy cô: “Choáng rồi hả?”
“Cái gì?” Mộc Cận mờ mịt.
Vẻ mặt của cô quá mức bình tĩnh, khiến Bạc Tam cảm thấy nghi hoặc: “Anh nhớ nhầm à? Mã số trong tay em không phải số tám sao?”
“A!” Mộc Cận nhảy dựng lên, tay chân luống cuống lật thẻ rút thăm trong tay, một đôi mắt sáng long lanh nhìn Bạc Tam: “Em là số tám thật!”
Bạc Tam mỉm cười, hai tay khoác hờ trên vai Mộc Cận, dắt cô lên sân khấu.
Người dẫn chương trình trông thấy có hai người đi lên, chàng trai phong độ nhẹ nhàng, tuấn tú lịch sự, cô gái mắt sáng, hiền lành xinh đẹp, kéo theo một tràng cổ vũ dưới sân khấu, ai cũng tươi cười rạng rỡ. Trước tiên anh ta dừng lại tán dương hai người, tâng bốc đến nỗi Mộc Cận vốn đã mất tự nhiên lại càng cảm thấy lúng túng, không ngừng giày vò dây đeo túi xách. Bạc Tam cũng để ý thấy cô xấu hổ, nhẹ nhàng cười cười, tay phải vươn tới nắm lấy tay phải của cô, tay trái thuận thế ôm eo cô.
Giọng anh hơi đè nén: “Cũng không phải chiến trận gì, Mộc Cận em quá kém.”
Mộc Cận theo thói quen trợn mắt nhìn Bạc Tam, lại nhận lấy một đôi mắt đang nén cười.
Người dẫn chương trình vẫn tiếp tục nói: “Nhìn hai vị đúng là một đôi trời sinh, vị tiên sinh này rất quan tâm chăm sóc bạn gái, thật khiến cho người khác phải hâm mộ. Xin hỏi tiên sinh, tại sao anh lại tham gia hoạt động rút thưởng này?”
Mộc Cận vô ý thức thầm khinh bỉ người dẫn chương trình vô duyên này, rút thưởng thì có mất gì, vì sao không rút?
Bạc Tam nghiêng đầu nhìn cô, suy nghĩ một chút mới đáp: “Bởi vì người nào đó cho đến bây giờ chưa từng trúng thưởng bất cứ cái gì, ngược lại tôi đã trúng không ít. Trước khi lên sân khấu tôi đã nói mang vận may của tôi đưa cho cô ấy hết, nếu như lần này trúng thưởng mà có th