Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
ổi một đáp án, yêu đương không phải là nồng nhiệt mời nhau một bữa ăn.” Cô lặng lẽ nghiêng đầu nhìn Bạc Tam ngồi bên cạnh, ánh sáng từ màn ảnh rộng hắt lên khuôn mặt anh, chớp sáng chớp tắt, càng làm ánh lên làn da anh rất trắng. Mộc Cận thấy anh hơi nheo mắt lại, không biết là đang chú ý vào màn hình, hay đang nhắm mắt thất thần, nhưng rất lâu rất lâu vẫn không mở ra, có lẽ cũng không phát hiện cô đang nhìn trộm anh.
Không biết đã nhìn bao lâu, Mộc Cận mới chậm rãi dời mắt lên màn ảnh rộng, ngay lúc đó nhìn thấy một câu cầu nguyện “Hi vọng người tôi yêu sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời xa tôi” (*). Bỗng nhiên có một bàn tay chậm rãi duỗi qua, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Ngón tay Bạc Tam rất lạnh, Mộc Cận chưa từng phát hiện tay anh lại lạnh như thế, cảm thấy lúc ngón tay anh vuốt ve lòng bàn tay cô, cô không nhịn được khẽ rùng mình.
(*) Bài hát “Tình yêu chuyển dịch” – ca sĩ Trần Dịch Tấn
Bàn tay Bạc Tam chậm rãi siết chặt, nắm chắc bàn tay mềm mại của Mộc Cận, sau đó giữ nguyên tư thế cố định không động đậy. Mộc Cận lại quay đầu nhìn anh, thấy anh vẫn đang híp mắt, nhưng không nhúc nhích, tựa như nắm tay của cô và anh chẳng hề có liên quan gì.
Nhìn hồi lâu, Mộc Cận từ từ dời ánh mắt lên màn ảnh.
Không ngờ cô vừa mới quay đi, Bạc Tam kéo tay cô đặt vào tay trái anh, còn tay phải của anh vươn tới vòng qua vai cô, chậm rãi ôm cô vào lòng.
Mộc Cận tựa đầu trên vai Bạc Tam, từ từ ngẩng đầu lên nhìn anh, trong bóng tối chỉ thấy một đôi mắt sáng ngời, trước ánh sáng của màn ảnh lại càng trở nên lấp lánh, xao động khẽ khàng nhìn cô chăm chú. Mộc Cận giật mình, trừng mắt nhìn, chưa kịp có phản ứng đã cảm thấy trán hơi nóng lên, một nụ hôn nhẹ nhàng của Bạc Tam đã rơi xuống trán cô.
Cô không đoán được ý tứ của nụ hôn này, đành phải lựa chọn trầm mặc, im lặng tựa đầu vào vai Bạc Tam xem phim, tràn ngập trong hơi thở đều là hương thơm nhàn nhạt trên người anh, quen thuộc mà ấm áp khiến người ta có cảm giác yên lòng.
Hình như trong lúc hốt hoảng, Mộc Cận không chú ý vô tình giơ tay phải lên, cuối cùng vẫn phải hạ xuống.
Cô chỉ dựa vào Bạc Tam gượng cười.
Tay nắm tay, vai dựa vào vai như thế này, có tính toán gì? Sắp xếp một lễ tình nhân như thế này, có tính toán gì? Rốt cuộc là anh vốn đã muốn làm, hay chỉ là tạm thời cao hứng mới có thêm tiết mục này?
Thay đổi ý định, muốn hứa hẹn? Hay chỉ là trò tiêu khiển nhàm chán để giết thời gian? Một câu đố đó đoán đi đoán lại, chỉ sợ kết quả cuối cùng không như vậy.
Người bên cạnh cô, chỉ có cô yêu anh, vĩnh viễn cũng không phải là anh yêu cô. Một lễ tình nhân bình thản, hạnh phúc, có lẽ chỉ một lần duy nhất, cả đời sẽ không có nữa.
Mộc Cận tâm tư ngẩn ngơ ngồi xem đến hết phim, lúc ra cửa bất cẩn không thấy rõ bậc thang, cả người lảo đảo, chân mềm nhũn như muốn ngã sấp xuống. Bạc Tam nhanh tay lẹ mắt khoác tay cô, tay kia rất tự nhiên vòng quanh người cô như trước. Cả người Mộc Cận gần như hoàn toàn ngã vào lòng anh, cảm thấy trên áo khoác của anh rất lạnh, chạm vào mặt cô giống như một khối băng lạnh giá.
Mùi hương ấm áp dịu dàng trên người anh mà cô cảm nhận được ban nãy, dường như lúc đó đã không còn.
Bạc Tam ôm Mộc Cận, vừa đỡ cô xuống cầu thang vừa cúi người hỏi han: “Có bị trẹo chân không?”
“Không.” Mộc Cận từ trong lòng anh ngẩng mặt lên, “Không có.”
“Ừm, thật đáng tiếc.” Bạc Tam chậm rãi buông lỏng tay, bỗng nhiên nói một câu không đầu không cuối.
Ông chủ nói gì… Thật đáng tiếc? Mộc Cận mặt đầy vạch đen, ý là không có anh thì cô đã bị thương rồi chứ gì!
Sự im lặng hiếm thấy của cô ngược lại kích thích hứng thú của Bạc Tam, anh nhìn gương mặt đỏ bừng kìm nén của cô, nhẹ nhàng cười: “Muốn ăn gì?”
“Hả?” Mộc Cận đang mải oán thầm ông chủ, căn bản không nghe thấy anh nói, “Cái gì?”
Bạc Tam liếc xéo: “Em lại suy nghĩ cái gì!”
“Không có không có…” Mộc Cận nghiêng đầu, “Em đang nghĩ một vấn đề quan trọng đó là buổi tối ăn cái gì.”
“Ừ, vậy ăn cái gì?” Bạc Tam tiếp lời.
Mộc Cận rớt nước mắt: “Em thật sự… không biết.”
Lần này trái lại Bạc Tam chỉ cười nhẹ nhàng: “Không biết, thế thì đi theo anh.” Nói xong kéo tay Mộc Cận đi xuống lầu.
***
Mộc Cận thề, Bạc Tam đưa cô đến một nơi mà cô thật sự thật sự thật sự thật sự cho tới giờ chưa từng nghe nói. Thật không biết anh tìm ở đâu được một ngôi nhà cấp bốn trong một con ngõ nhỏ, sau khi xe bảy lần quặt tám lần rẽ, cuối cùng mới dừng lại trước một cái sân.
“Xuống xe.” Mộc Cận vẫn còn đang trợn mắt há mồm, Bạc Tam đã mở cửa xe.
Cô đi theo anh tiến vào cửa lớn, thò đầu nhìn vào trong. Trong sân nhỏ sâu không quá hai mét là một căn nhà cấp bốn, nhìn hồi lâu, rốt cục cô hoài nghi hỏi Bạc Tam: “Không có người?”
“Ừ.” Bạc Tam dắt Mộc Cận đi vào.
Qua một cánh cửa có tua hoa, Mộc Cận kinh ngạc, kinh ngạc đến nỗi miệng há ra thành hình chữ O.
Bạc Tam chăm chú nhìn cô, vỗ vỗ đầu cô cười khẽ: “Choáng à?”
“Ông chủ…” Ánh mắt Mộc Cận ngớ ra, “Đây là cái gì?”
“Ừm.” Bạc Tam nhíu mày không nói.
Mộc Cận nuốt nuốt nước miếng: “Ông chủ, bây giờ là tháng mấ