Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341688
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.
y?”
“Mười bốn tháng hai. Sao thế?”
“Mười bốn tháng hai vẫn là mùa đông đấy ông chủ!” Mộc Cận yên lặng nghiêng đầu, dùng vẻ mặt ngốc nghếch như thỏ con nhìn Bạc Tam, “Nhưng sao trong nhà này lại là mùa xuân, anh có thể cho em lời giải thích hợp lý mà không quá kinh hoàng được không…”
Bạc Tam mỉm cười, khuôn mặt giãn ra, nhíu mày nói: “Giữa mùa đông làm sao có rau tươi, hoa ở đây làm sao nở được.”
Toàn bộ khoảng sân sau giống như đang vào hạ, trên mặt đất rải những tấm ván gỗ trúc tự nhiên, giống như một hoa viên nhỏ. Hai bên trái phải không có mái hiên, mà dùng những cây trúc tạo thành hai hàng rào, dây thường xuân bám theo hàng rào uốn lượn, dưới ánh đèn chiếu xuống tràn ngập các loại màu sắc lung linh, cực kỳ giống một thác nước màu lục.
Hai bên còn có những khóm cây nhỏ, điểm xuyết những đóa hoa trắng, sắc màu rực rỡ đẹp mắt.
Chếch phía bên trái của khoảng sân có bày một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên bàn là hai ngọn nến rất cao, ánh nến lung linh như đang nhảy múa, nhưng không chiếu sáng rộng sang hai bên. Giữa hai ngọn nến bày một lọ hoa hồng đỏ thắm, xen giữa là những nụ hoa trắng tinh khôi, tua khăn trải bàn rủ xuống, không hề mang một chút hơi hướng tầm thường.
Nhưng thật sự rất đẹp, đẹp như trong mơ.
Mộc Cận mắt chữ A mồm chữ O nuốt nuốt nước miếng, nét mặt mất tự nhiên hơi run rẩy, nghiêng đầu nhìn Bạc Tam: “Ông chủ, đây là?”
Trên mặt Bạc Tam là nụ cười thản nhiên, anh không nhìn Mộc Cận mà hất cằm chỉ về phía chiếc bàn: “Em qua ngồi đi, cởi áo khoác ra.” Nói xong, anh xoay người đi sang một hướng khác.
“Này…” Mộc Cận vô ý thức cất tiếng gọi anh.
Bước chân Bạc Tam không dừng lại, xoay người mỉm cười với cô: “Mộc Cận, ngồi đi.”
Mộc Cận vẫn không di chuyển, kinh ngạc đứng nhìn bóng lưng anh. Bỗng nhiên tay anh khẽ động, đèn trên đỉnh đầu tách một tiếng vụt tắt.
Nếu không được biết là có chuyện gì, Mộc Cận có khả năng cứ ngây ngốc ra như thế. Cô chớp mắt nhìn Bạc Tam lại từng bước đi về phía mình, mang theo nụ cười trên khóe miệng, chìa một tay ra cho cô.
Vẻ mặt anh rất dịu dàng, cười lên nhìn thật đẹp. Lưng Bạc Tam che khuất ánh sáng, ánh nến ẩn hiện xa xa khiến cho cả người anh như chìm vào bóng đêm, duy chỉ có đôi mắt sáng ngời lấp lánh, dường như có thể nhìn thẳng vào nội tâm Mộc Cận.
Mộc Cận cũng cười. Cô cười rồi dời ánh mắt sang chỗ khác, nhìn lên nóc nhà, cố gắng một lần nữa kìm nén cảm giác ẩm ướt trong đôi mắt, sau đó mới cong cong khóe miệng, đặt tay vào lòng bàn tay Bạc Tam.
Bàn tay anh rất lớn, giống như vô biên vô hạn, bao trùm toàn bộ bàn tay cô, cũng bao trọn cả trái tim cô. Trong khoảnh khắc đó, Mộc Cận quyết định để bản thân mình chìm đắm một lần này, tại một nơi đẹp đẽ như vậy, dù kết quả là thịt nát xương tan, cũng tuyệt không hối hận.
Có lẽ cả đời này, cũng chỉ có một lần khắc cốt ghi tâm, tình nồng ý đượm.
Bạc Tam giúp Mộc Cận kéo ghế, ấn cô ngồi xuống, giúp cô treo áo ra sau lưng, hôn nhẹ lên trán cô, sau đó mới đứng dậy ngồi xuống phía đối diện.
Trên bàn vẫn còn hoa hồng, vốn là màu đỏ, dưới ánh nến lại càng toát lên sắc đỏ tươi ướt át, mỗi đóa hoa đều như đang mỹ lệ, kiều diễm thốt lên, hạnh phúc, anh yêu em.
Mộc Cận hồi hộp không biết phải nói gì, chỉ ngẩn ngơ nhìn chăm chú vào hoa trên bàn, hương hoa hồng nồng đậm xộc thẳng vào mũi, giống như mùi kẹo đường khi còn nhỏ, ngọt ngào, dễ chịu vô cùng.
Cô như đang say trong hương thơm ngọt lịm ở nơi đây, cam tâm tình nguyện say túy lúy.
Bạc Thanh Hàn nhìn Mộc Cận chăm chú, Mộc Cận chăm chú nhìn hoa, hoa chăm chú nhìn ánh nến, ánh nến nhảy múa mừng hạnh phúc.
Lễ tình nhân hạnh phúc, mười bốn tháng hai ngọt ngào.
Nhìn chăm chú hồi lâu, cuối cùng Bạc Tam đưa tay vuốt vuốt tóc Mộc Cận, quay người ra bên ngoài vẫy vẫy tay ra hiệu. Mộc Cận trông thấy từ trong sân lúc trước đang có ba cô gái mặc sườn xám tiến vào, một người lấy hoa hồng đi, một người trong tay bưng khay, một người lấy bánh ngọt trong khay cẩn thận bày lên bàn.
Thực ra bánh ngọt cũng không lớn, nhưng họa tiết trang trí rất cầu kỳ, nét vẽ tinh tế, ngoài rìa có một ngọn nến nhỏ, ánh nến bập bùng lấp lánh. Mộc Cận nhìn ngơ ngẩn, hoàn cảnh quen thuộc này, quả thực đã từng thấy rất nhiều trên phim truyền hình TVB lúc tám giờ, nhưng cô lại cảm thấy rất hạnh phúc.
Cuối cùng ba cô gái lại từ từ lui ra ngoài, Bạc Tam ngồi ở phía đối diện, hai khuỷu tay chống lên bàn, người hơi ngả về phía trước, nhìn thẳng vào ánh mắt Mộc Cận: “Mộc Cận, sinh nhật vui vẻ.”
Mộc Cận sững sờ.
Bạc Tam lại nói: “Anh biết sinh nhật âm lịch của em đã qua rồi, cho nên sinh nhật dương lịch của em sẽ chỉ thuộc về anh.”
Anh trịnh trọng nói những lời đường mật, dường như trong ánh mắt cũng là vẻ dịu dàng, đôi mắt đen long lanh sáng ngời, giống như bầu trời đầy sao, chói lòa rực rỡ.
Mộc Cận cảm thấy tim đập quá nhanh, hồi hộp đến nỗi cả người căng lên như dây đàn. Cô cố nở nụ cười thoải mái: “Anh nên nói sớm là sinh nhật chứ, em còn tưởng là…”
Lời vừa ra khỏi miệng, cô mới chợt phát hiện mình nói không đúng.
Quả nhiên, thời