Tặng Ngươi Một Đóa Hoa Diên Vĩ
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
p mờ và vương vấn không dứt với bà. Ngay cả chính cô cũng cảm thấy xem thường hành vi trái với đạo đức liêm sỉ này.
Lúc ấy không biết vì nguyên nhân gì mà bà Viên Uyển Linh mẹ cô lại đưa cô đến cô nhi viện. Khi đó cô còn rất nhỏ, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Mỗi ngày chỉ biết khóc lóc đợi chờ mẹ hoặc cha đến đón mình đi.
Cuộc sống gian khó tại cô nhi viện thật khiến cô như rơi xuống địa ngục. May là trong cuộc sống bi thảm cô đã gặp được cậu bé xinh xắn trầm mặc kia.
Cô cũng không ở lại cô nhi viện lâu. Thạch Duệ Khải đã nhanh chóng đến rước cô đi. Sau khi trưởng thành Thạch Duy Nhất mới mơ hồ hiểu rõ được chút ít. Lúc ấy là Viên Uyển Linh muốn tạo áp lực cho Thạch Duệ Khải sao? Vì Viên Uyển Linh đã chờ đợi quá lâu và không muốn đợi chờ nữa. Nên bà dùng lý do con gái mất tích để ép Thạch Duệ Khải đi vào khuôn khổ. Nhưng thật ra là bà đưa Thạch Duy Nhất đến cô nhi viện… Vì thế nên Thạch Duy Nhất càng căm ghét thân phận của mình, cũng càng căm ghét mưu kế chu đáo của Viên Uyển Linh.
Cô không thể lựa chọn xuất thân của mình, nhưng cô cũng không thể vì căm ghét mà vứt bỏ được nó. Cho nên, cô hoàn toàn có thể tha thứ cho sự lừa dối của Hạ Miên. Nhưng nguyên nhân khiến cô ghét Hạ Miên là vì ánh mắt của Bạc Cận Yến. Anh chỉ nhìn chăm chăm vào Hạ Miên, giống như toàn bộ thế giới này chỉ có cô ta tồn tại.
Thạch Duy Nhất nhớ lại cảnh tường đối chất của Vệ Cần và Hạ Miên. Đúng là Vệ Cần tìm cô về nhưng trên thực tế co lại chẳng thể nói vài câu. Không khí lúc ấy rất quái dị. Tựa như Vệ Cần xoắn xuýt chính là mục đích Hạ Miên đến nhà họ Bạc.
Bạc Cận Yến mất đi khống chế thì càng quái lạ hơn. Khi đó lời nói kia của Hạ Miên giống như kích động đến Bạc Cận Yến. Gương mặt thiếu niên điển trai nhuốm đầy thù hận. Bỗng chân anh đạp đổ hồ cá trong phòng khách. Nước trong hồ chảy tràn lênh láng khắp mặt đất. Mấy chú cá nhỏ xinh đẹp giãy đành đạch trên sàn nhà. Những món đồ thủy tinh khác còn lại ở trong phòng đều bị anh đập vỡ. Sắc mặt Vệ Cần tái nhợt như tờ giấy nhưng không thể nói ra bất cứ một lời khuyên nào.
Ngay lúc đó cơn tức giận của anh vô cùng táo bạo. Đến cả mấy năm về sau Thạch Duy Nhât cũng chẳng bao giờ thấy anh mất đi khống chế như vậy… Cô đã sai lầm khi cho rằng khi đó Bạc Cận Yến mất khống chế là vì căm giận sự lừa dối của Hạ Miên. Nhưng giờ nghĩ lại có lẽ là vì lý do khác. Như thế chẳng lẽ là vì Vệ Cần ư? Cơn giận mất khống chế của anh tất cả đều nhằm vào người gây ra chuyện Vệ Cần sao? Có lẽ sau lưng còn có điều bí ẩn khác cô không được biết.
Thạch Duy Nhất nghĩ mãi vẫn không rõ, chỉ cảm thấy hết sức mỉa mai. Nghe xong lời của Bạc Cận Yến nói, cô càng cảm thấy hành động ngày hôm nay của cô vô cùng ngu xuẩn.
Anh đã biết Hạ Miên ngay từ lần đầu tiên gặp mặt… Nhưng lại không hề vạch trần Hạ Miên mà còn để cô ta đóng giả yên bình lớn lên trong nhà họ Bạc. Hai người do lâu ngày phát sinh tình cảm hay là do tình cảm của anh đã biến chất từ lâu? Anh đã yêu Hạ Miên từ sớm. Cho nên Hạ Miên ở nhà họ Bạc mấy năm kia không phải là anh đang trêu đùa cô ta, mà là anh muốn giữ cô ta lại bên cạnh mình sao?
Thạch Duy Nhất càng nghĩ tim càng đau. Cô không biết được mình đang sắm vai gì trong câu chuyện tình yêu này. Rõ ràng nhân vật chính phải là cô mới đúng!
“Vây tại sao anh lại còn bỏ rơi cô ấy?”
Thạch Duy Nhất nhìn gương mặt anh tuấn trước mặt mình. Vẫn là dáng vẻ tuấn tú trong trí nhớ trước kia, nhưng dường như đã càng lúc càng sâu xa. Ngay cả đôi mắt cũng tối thẳm sâu không lường được.
Bạc Cận Yến đưa tay ôm Diệc Nam xoay lại. Bàn tay to choàng qua bờ vai không ngừng run rẩy vì tức giận của cậu nhóc. Gương mặt anh bĩnh tĩnh tự nhiên, giọng nói cũng hòa hoãn “Bởi vì cô ấy rời khỏi đó mới được an toàn.”
Thạch Duy Nhất khó hiểu cau mày. Cô hoàn toàn ngu ngơ trước câu nói của anh. Nhưng Bạc Cận Yến không muốn giải thích. Anh ôm Diệc Nam vào nhà chuẩn bị đóng cửa “Xin lỗi.”
Thạch Duy Nhất lấy tay chặn cánh cửa lại, ánh mắt vô cùng phức tạp cúi xuống nhìn vào Diệc Nam “Đây là con của anh và Hạ Miên”
Tựa như Bạc Cận Yến đã không còn nhẫn nại được nữa. Gương mặt anh đã xuất hiện sự không kiên nhẫn “Không liên quan gì đến em.”
Bàn tay đặt trên cửa của Thạch Duy Nhất nắm chặt lại. Cô cố ý đến đoàn phim trễ vài ngày vì muốn mượn cơ hội này nói chuyện với Bạc Cận Yến. Nhưng lại không ngờ anh lại tỏ vẻ lạnh lùng đến thế. Ánh mắt cô nhìn Bạc Cận Yến và Diệc Nam rất kỳ lạ. Cuối cùng cô bỏ tay ra, cười gằn “Em sẽ chờ xem kết cuộc tốt đẹp của anh và Hạ Miên.”
Thật ra cô không phải là kẻ độc ác như vậy. Nhưng trái tim cô thật sự quá đau. Đáng ra tất cả những điều này vốn dĩ thuộc về cô nhưng chỉ một đêm đã hoàn toàn thay đổi.
Bạc Cận Yến không giải thích và càng không an ủi, anh chỉ đóng sập cánh cửa lại. Thạch Duy Nhất ngơ ngác đứng trước cửa. Cánh cửa đóng kín kia đã làm vỡ vụn trái tim của cô. Nước mắt cô không ngừng trào ra mãnh liệt.
“Ba ơi, ba chẳng có phong độ gì cả.” Diệc Nam lắc lư chiếc đầu nhỏ cười trộm hi hi “Dì xinh đẹp sẽ đau khổ lắm.”
Bạc Cận Yến cúi đ