Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.

chuyển tư thế. Hạ Miên lập tức bị anh ôm giạng chân ngồi lên người anh. Gương mặt anh tuấn của anh vẫn lạnh lùng như cũ nhìn cô “Anh dễ dụ lắm sao?”
Hạ Miên mỉm cười quan sát anh rồi cúi đầu hôn lên yết hầu của Bạc Cận Yến “Vậy anh muốn sao? Ông ta chỉ thấy em giống vợ trước của mình cho nên nhớ đến mấy chuyện cũ thôi.”
Bạc Cận Yến nghe thế liền chau đôi mày rậm lại nhìn Hạ Miên như có điều suy nghĩ. Hạ Miên không muốn anh suy nghĩ lung tung nữa nên chiếc mông bắt đầu khẽ ma sát ở bụng dưới của anh. Gương mặt biểu lộ sự quyến rũ cám dỗ chết người “Không làm tiếp nữa sao? Mai anh phải đi rồi.”
Bạc Cận Yến lại luồn tay vào đáy quần của cô, đầu ngón tay chạm vào vách hoa ấm áp. Anh cảm giác được sự ướt át nóng bỏng của cô đã thấm ra ngoài. Anh kéo lấy tay cô đặt lên vật cứng rắn của mình. “Cởi ra giúp anh.”
Hạ Miên nghe lời cởi dây nịt của anh ra, cuối cùng bị anh ôm lấy eo từ từ ngồi xuống. Bạc Cận Yến vẫn còn giận dữ nên cả quá trình Hạ Miên bị anh thúc vào đều cảm thấy đau đớn. Hạ Miên biết anh không được vui. Người đàn ông như anh rất khó chịu. Lúc không vui cũng không tỏ vẻ rõ ràng, nhưng lên giường sẽ hung hăng hành hạ cô.
Đến khi dòng chảy nóng bỏng phun vào nơi sâu nhất thì anh mới vuốt ve mái tóc dài của cô và khẽ thì thầm “Đừng đến gần ông ta quá. Anh không thích và cũng không muốn nói lần thứ hai.”
Hạ Miên nhìn vào đôi mắt sâu như biển cả và lắng nghe giọng nói lạnh lùng của anh. Cô cảm giác rằng anh không giống như đang ghen. Nhưng lại không nghĩ ra lý do nào khác khiến anh không thích mình thân với Thạch Duệ Khải. Hạ Miên cũng không suy nghĩ sâu xa chỉ gật đầu nghe lời “Em có chừng mực.”






Ngày hôm sau, Hạ Miên tiễn Bạc Cận Yến rời khỏi. Anh chẳng nói gì khi đi và cũng không có vẻ gì bất thường. Nhưng khi Bạc Cận Yến vừa đi khỏi thì cả đoàn phim đều ầm ĩ ồn ào.
Vịnh Nhi nhiều chuyện kéo Hạ Miên qua một bên khẽ nói “Còn nhớ Từ Sơ Linh không? Cô ta bị đổi vai rồi. Bây giờ đang ầm ĩ với đạo diễn đấy.”
Hạ Miên cau mày khó hiểu nhìn Vịnh Nhi.
Từ Sơ Linh chỉ diễn một vai phụ nhỏ trong phim, lời thoại cũng không được mấy câu. Tiếng ồn ào hôm trước ở phòng đạo diễn cũng chính là cô ta. Đáng ra đạo diễn không nên vì một vai diễn nhỏ nhoi làm ảnh hưởng đến tiến độ của phim chứ.
Mấy nhân viên trong đoàn phim đều khẽ thì thầm bàn tán. Hạ Miên không có hứng thú với mấy chuyện này nên rót một cốc nước đi về phòng nghỉ giành cho diễn viên.
Anh chưa bao giờ bảo vệ mình cương quyết thế này. Anh thật sự yêu Hạ Miên rồi, chỉ cần người khác có ý làm hại đến Hạ Miên thì đều bị anh chặn đứng ngay từ đầu.
Hạ Miên nhìn bóng lưng mỏng manh của Thạch Duy Nhất xoay người bỏ đi rất cô đơn khiến cho những lời định thốt ra đều nuốt lại. Giờ khắc này có nói gì cũng chỉ nhuốm màu giả dối.
Bạc Cận Yến vừa về nhà đã thấy Diệc Nam chạy ra khỏi phòng. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng lo lắng, ngay cả ngũ quan cũng có nhiều nét nhăn lại “Mẹ không sao chứ ba? Có phải bị người ta bắt nạt không?”
Bạc Cận Yến cảm thấy buồn cười. Anh đóng kín cửa mới xoay người lại nhìn cậu “Ba đã báo thù cho mẹ rồi.”
Diệc Nam nhón chân và giơ bàn tay bé nhỏ lên muốn vỗ tay với Bạc Cận Yến. Bạc Cận Yến cũng phối hợp đưa bàn tay to lớn vỗ vào bàn tay bé nhỏ của Diệc Nam. Diệc Nam cười hoan hô “Ba oai quá.”
Hiện tại Bạc Cận Yến nghe tiếng “ba” này càng lúc càng xuôi tai. Anh vừa mở nút tay áo vừa đi vào phòng bếp xem thử. Sau đó quay sang nhìn Diệc Nam “Thím Ngô làm gì cho con ăn vậy?”
Đôi mắt đen láy của Diệc Nam chớp chớp vài cái. Cậu ôm lấy chiếc xe hơi nhỏ của mình chạy vào phòng bếp “Không phải là thím Ngô, là bà nội ạ.”
Bạc Cận Yến khẽ chau mày, anh nghi ngờ nhìn vào cửa bếp. Vừa lúc đó Vệ Cần cũng bưng một đĩa đồ xào ra, tay kia vẫn còn nắm chặt lấy tay Diệc Nam. Sắc mặt Bạc Cận Yến lập tức sa sầm.
Nhưng Vệ Cần thật như chẳng thấy được vẻ không vui của anh, bà cố nói “Về rồi à, có thể ăn cơm rồi.”
“Mẹ đang làm gì?” Giọng nói Bạc Cận Yến rất nghiêm túc. Diệc Nam lập tức ngẩng khuôn mặt nhỏ bé hoang mang nhìn anh và Vệ Cần. Mấy ngón tay mũm mĩm nắm chặt lấy ngón trỏ của Vệ Cần.
Về Cần khẽ liếc nhìn anh rồi thở dài “Mẹ là mẹ con. Mẹ không thể đến thăm con à?”
Bà vừa nói vừa cúi người ôm Diệc Nam lên ghế. Rồi sau đó ngồi xuống bên cạnh gắp thức ăn cho cậu nhóc “Cháu ngoan nếm thử thức ăn bà nội làm có ngon không nào? Khi còn bé ba con thích ăn món này nhất đấy.”
Bạc Cận Yến kéo chiếc ghế đối diện ra ngồi xuống. Tay áo của anh được xắn lên tận khuỷa tay. “Mẹ nghĩ nhiều quá rồi. Nó chỉ là con nuôi của con thôi.”
Vệ Cần quan sát gương mặt nhỏ nhắn của Diệc Nam. Bà càng xem càng lắc đầu “Con đừng hòng gạt mẹ. Cậu nhóc này y hệt con lúc bé. Mẹ biết mẹ của nó là Hạ Miên. Dù cho mẹ có ghét cô ta thì cũng không để cháu ruột của mình chịu khổ.”
Bạc Cận Yến lạnh lùng trả lời “Con nói không phải mà.”
Vệ Cần nghe được anh không vui vẻ, bà ngẩng đầu nghiêm túc nhìn anh “Mẹ biết con và Duy Nhất chia tay vì Hạ Miên. Nhưng mẹ