Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.
do vì sao em đánh cô ta.”
Đôi mắt Bạc Cận Yến chợt lóe lên sự dữ tợn, anh lạnh lùng đứng lại nhìn Thạch Duy Nhất.
Hạ Miên đưa tay cầm lấy bàn tay của Bạc Cận Yến, mười ngón tay đan vào nhau. Cô ngửa đầu nhìn anh mang theo sự hơi hốt hoảng “Đi thôi, rất nhiều người đang nhìn mình.”
Bạc Cận Yến không thể không nhìn ra sự luống cuống và chột dạ trên mặt Hạ Miên. Nhưng Hạ Miên không thích thì anh sẽ không làm. Tay anh khoác lên vai Hạ Miên kéo cô đi ra ngoài.
Thạch Duy Nhất đứng phía sau bọn họ la lên chói tai “Anh thật sự muốn bị cô ta lừa gạt cả đời sao? Em đánh cô ta không phải vì anh. Là bởi vì cô ta không biết xấu hổ đi quyến rũ ba em. Đã cướp lấy anh nhưng vẫn mập mờ với ba em. Trước khi anh đến ba em cũng ở trong phòng cô ta cả đêm, chính là trên chiếc giường tối hôm qua anh ngủ. Anh không muốn biết cả đêm bọn họ đã làm gì sao?”
Trong phút chốc Bạc Cận Yến dừng bước. Hạ Miên cũng hóa đá đứng tại chỗ. Bàn tay đang khoác lên vai cô càng siết chặt, sức mạnh cứng rắn khiến cho xương vai cô đau lên.
Hạ Miên không dám quay lại nhìn vẻ mặt của Bạc Cận Yến. Cô là người rõ hơn ai hết về lòng tham muốn chiếm hữu của anh. Hơn nữa, cô thật không thể nào giải thích với anh. Chẳng lẽ phải nói cho anh biết ông ta chính là cha ruột của cô sao? Còn những thù hận kia nữa, cô không muốn kéo Bạc Cận Yến vào. Mối thù của mẹ phải do đích thân cô trả mới được.
Tiếng đàn ông trầm ấm không nghe ra được vui giận và hoàn toàn bình thản vang lên bên tai. Bạc Cận Yến chỉ nói bốn chữ ngắn gọn “Anh tin cô ấy.”
Hạ Miên ngây ra. Bàn tay đang nắm lấy bả vai cô siết lại rất chặc. Gương mặt anh không hề có bất kỳ sự dao động nào. Nhưng e rằng trong lòng đã tức giận ngất trời.
Thạch Duy Nhất khó tin nhìn anh, cuối cùng lại bật cười lắc đầu “Anh điên rồi. Cô ta … đáng giá sao?”
Bạc Cận Yến không trả lời, có đáng giá hay không chỉ cần anh hiểu là được.
Hạ Miên như chống cằm suy nghĩ nghiêm túc, cuối cùng thả tay xuống “Xin lỗi, tôi cũng không biết.”
Thạch Duy Nhất tức giận siết chặt đấm tay lại, hận không thể bay đến xé rách bộ mặt giả dối của Hạ Miên. Cô nghĩ thế nào cũng không hiểu Hạ Miên cuối cùng muốn làm gì. Vừa không chịu buông Bạc Cận Yến ra, vừa muốn mập mờ với Thạch Duệ Khải, thật là đê tiện.
Hạ Miên khẽ liếc mắt nhìn vẻ mặt khinh bỉ của Thạch Duy Nhất. Gương mặt cô vẫn nở nụ cười nhạt, nhưng trong lòng lại trống vắng lạnh lẽo. Cô cũng không ngờ lại gặp phải Thạch Duệ Khải ở đây. Càng bất ngờ hơn là ông ta cố né Thạch Duy Nhất để dùng cơm với cô. Cô chỉ muốn lấy được sự tín nhiệm của ông. Nhưng còn việc khác làm sao cô có thể làm được?
Cho dù Thạch Duệ Khải không nhận ra cô. Nhưng trong lòng cô vẫn rõ như gương. Huyết thống là không cách nào sửa đổi. Dù cô có hận ông ta cũng không thể nào làm việc trái với luân thường để báo thù cho mẹ. Thật ra khi Thạch Duệ Khải thân thiết cô cũng hơi sợ ông ta sẽ nổi hứng. Nhưng rất kỳ lạ, Thạch Duệ Khải chỉ đơn thuần gặp mặt cô, cũng không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng yên lặng nhìn cô chăm chú.
Hạ Miên cũng không kiềm chế được suy nghĩ xem ông đang nhìn gì? Thạch Duệ Khải đã nói cô giống như Diệp Tuần – người mẹ đáng thương đã chết đi của cô. Thế cho nên Thạch Duệ Khải nhớ đến người vợ đã mất thật ư?
Sau khi dùng cơm Thạch Duệ Khải uống hơi nhiều. Ông ta kiên trì muốn đưa Hạ Miên về phòng. Hạ Miên không lay chuyển được nên cuối cùng đành đồng ý với ông.
Cô cũng rất sợ, đàn ông đã uống say sẽ không thể dùng lý trí cân nhắc. Cho nên khi vừa đến cửa phòng cô đã uyển chuyển tạm biệt. Nhưng có lẽ Thạch Duệ Khải uống thật sự quá nhiều. Đứng ở cửa dây dưa với cô rất lâu và nói rất nhiều lời Hạ Miên nghe không hiểu. Nhưng nội dung thì cô rất quen thuộc. Thạch Duệ Khải nói đến Diệp Tuần và nói đến Diệp Tử. Hạ Miên lạnh lùng lắng nghe, cô dường như đã nhanh chóng quên mất mình từng có cái tên đó.
Đương nhiên hành lang cũng sẽ có vài người trong đoàn phim qua lại. Hạ Miên nhắc nhở Thạch Duệ Khải nhiều lần. Nhưng cuối cùng khiến cô kinh ngạc chính là Thạch Duệ Khải đỏ mắt gục vào khung cửa và nói xin lỗi với Hạ Miên.
Sau đó ông lại đi theo Hạ Miên vào phòng và ngồi trên ghế salon nói rất nhiều. Gương mặt anh tuấn của ông có vẻ mệt mỏi tựa như đã say. Ông chống tay lên trán và cứ nói dông dài.
Mặc dù ông say nhưng vẫn còn ý thức phòng bị rất mạnh. Cho nên ông không nói mình đã hại chết vợ con thế nào. Chỉ nói là ban đầu ông ta biết ơn Diệp tướng quân coi trọng ông ta thế nào, rồi làm sao ông ta theo đuổi được Diệp Tuần.
Lúc còn rất nhỏ Hạ Miên cũng từng nhìn thấy cảnh tượng đằm thắm của Thạch Duệ Khải và Diệp Tuần, cho nên trong trí nhớ có hạn của cô luôn cảm thấy rằng Thạch Duệ Khải và Diệp Tuần thật sự yêu thương nhau. Mặc dù cô thường thất mẹ cầm sợi dây chuyền bạch kim kia thất thần. Nhưng cô biết mẹ cô đối với Thạch Duệ Khải rất tốt, chuyện gì cũng suy nghĩ cho ông trước, cũng chưa từng coi thường xuất thân của ông.
Cô nhớ Thạch Duệ Khải cũng tốt với Diệp Tuần. Những chú v