pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1273 lượt.

r>Lúc ấy cả anh và Hứa Minh Chương đều không ở kí túc xá trong trường mà thuê một căn hộ hai phỏng ngủ cách trường không xa. Hứa Minh Chương thích những những thứ truyền thống, Lục Nghiêm thì ngược lại. Cuối cùng, một người ưa truyền thống như Hứa Minh Chương sau khi tốt nghiệp lại ra nước ngoài du học, còn Lục Nghiêm thì ở lại trong nước, hơn nữa còn trở thành một kiểm sát viên.
Kể ra thì đó cũng chẳng phải là chuyện bất ngờ gì, bố của Hứa Minh Chương là người trong ngành công an, còn bố của Lục Nghiêm hình như cũng là lãnh đạo viện kiểm sát ở đâu đó, nếu không hai người đã chẳng thể lớn lên bên nhau. Nghe nói mẹ của Lục Nghiêm là một phiên dịch viên, có lẽ cái cốt cách tư sản trong anh chính là bắt nguồn từ mẹ.
Thời Tiêu thu ánh mắt lại, ngẩng đầu thở dài: “ Rất giống phong cách của anh!”
Lục Nghiêm lúc ấy biết bạn thân của mình đã bị lún sâu vào chuyện tình cảm này thật sự, không còn cách gì có thể cứu vãn được. Lúc đó anh đã nghĩ, chuyện của họ có thể lâu bền mãi mãi, nhưng đời chẳng ai biết được chữ “ngờ”, sau một thời gian yên ấm, Thời Tiêu đột nhiên thay lòng đổi dạ, còn Hứa Minh Chương thì lên đường đi xa.
Lục Nghiêm lúc ấy nổi cơn thịnh nộ, túm lấy cổ áo của Hứa Minh Chương đã say mèm mà gào lên: “Mẹ kiếp, chẳng phải cậu bảo cả đời này chỉ có thể là cô ta sao? Nếu đã như thế sao không đi mà cướp lại, nếu là đàn ông thì mau đi cướp lại đi!”
Hứa Minh Chương lúc ấy chẳng còn chút ý chí, chỉ biết lẩm bẩm một câu: “ Cô ấy không yêu tôi nữa, cô ấy không yêu tôi, tôi cướp lại cũng có ý nghĩa gì?”, giọng nói vô cùng não nề, đau như cắt ruột gan… Đến tận bây giờ, Lục Nghiêm vẫn còn nhớ như in từng cảnh tượng trong quá khứ. Lúc ấy trong cơn tức giận, anh đã chạy một mạch đến kí túc của Thời Tiêu, đạp cửa xông vào, lôi Thời Tiêu ra ngoài, hỏi thẳng chuyện có phải cô thay lòng đổi dạ không. Lúc ấy Thời Tiêu đã lạnh lùng nói là đúng. Lục Nghiêm đã vung tay cho cô một bạt tay trời giáng.
Lục Nghiêm còn nhớ lúc ấy mình đã ra tay rất mạnh, đến nỗi mà tát Thời Tiêu xong, tay anh cũng như tê dại.
Lục Nghiêm trong vô thức siết chặt bàn tay phải, lạnh lùng đưa mắt nhìn cô. Cô nhóc ngày nào đã lớn thật rồi,so với vẻ non nớt lúc ấy, dường như Thời Tiêu bây giờ đã chững chạc và quyến rũ hơn nhiều. Lục Nghiêm duỗi tay ra, bê cốc cà phê lên nhấp một ngụm: “Bánh xốp ở đây rất ngon, cô thử đi!”
Thời Tiêu lắc đầu: “ Em nghĩ chắc anh không phải vì muốn để em ăn bánh xốp nên mời em đến đây!”
Lục Nghiêm thu lại nụ cười trên môi, ánh mắt dò xét nhìn Thời Tiêu: “ Tôi không biết rốt cuộc bốn năm qua đã xảy ra chuyện gì, giờ nghĩ lại, thấy dường như mọi thứ không hợp với logic cho lắm. Nhưng giờ Hứa Minh Chương đã về, hai người cũng gặp nhau rồi, vậy thì nói rõ trắng đen ra có phải tốt hơn không, cần gì phải dùng cái cớ kết hôn rồi để lấp liếm cho xong chuyện. Tính cách của Hứa Minh Chương ra sao chẳng lẽ cô còn chưa rõ? Cô càng như vậy, cậu ta càng không thể từ bỏ. Đừng nói với tôi người đàn ông đưa cô đến bệnh viện hôm ấy chính là chồng cô nhé? Chuyện này hoang đường đỉnh điểm đấy. Hơn nữa tôi không thể không cảnh cáo cô, cho dù hai người quen nhau thế nào, hãy tránh xa người ấy ra một chút, anh ta không phải loại tử tế đâu!”
- Không phải loại tử tế?
Đây là lần đầu tiên Thời Tiêu nghe được lời đánh giá như thế này về Diệp Trì từ miệng người khác.
Lục Nghiêm dựa lưng ra sau, ánh mắt thoáng vẻ châm chọc: “Có thể tôi đang ôm rơm nặng bụng rồi!”
Thời Tiêu không muốn bàn luận nhiều về Diệp Trì. Nói chuyện với Lục Nghiêm về Diệp Trì, cô cứ cảm thấy anh ta có vẻ gì đó khác thường. Thời Tiêu ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn vào mặt anh ta mà nói: “ Lục Nghiêm, em thật sự đã kết hôn rồi!”
Lục Nghiêm ngây ra một hồi. Trước khi đến tìm Thời Tiêu, Lục Nghiêm dám chắc cô chỉ dùng lí do đã kết hôn để lừa phỉnh Hứa Minh Chương mà thôi, hơn nữa anh cũng đã dò hỏi hết đám đồng nghiệp, lãnh đạo của Thời Tiêu, bọn họ đều quả quyết cô chưa lấy chồng.
Lục Nghiêm nghĩ rằng, nếu cả hai còn chưa kết hôn, như vậy là vẫn còn cơ hội, dù gì thì cũng đã từng yêu nhau đến chết đi sống lại.
- Thời Tiêu, đây không phải trò đùa đâu!
Thời Tiêu cười như mếu: “ Thực ra những chuyện này không hề quan trọng, thử hỏi những gia đình như gia đình các anh có thể chấp nhận một đứa con dâu xuất thân tầm thường như em không? Lục Nghiêm, đừng tự lừa gạt bản thân nữa. Em có kết hôn hay không, không phải là vấn đề, điểm này đáng ra anh phải hiểu rõ hơn em chứ?”
Lục Nghiêm bỗng ngây người ngạc nhiên, cô nhóc ngốc nghếch của ngày nào giờ đã trở nên vô cùng sắc sảo. Theo như những gì Lục Nghiêm biết về bố mẹ Hứa Minh Chương, chuyện này quả thật không dễ dàng. Nhưng Lục Nghiêm luôn tin người có niềm tin nhất định sẽ thành công, chỉ cần hai người kiên trì, cuối cùng cũng sẽ có ngày thành công, dù gì trên đời này làm gì có bố mẹ nào thắng nổi con cái mình?
Mắt Lục Nghiêm đột nhiên sáng lên, anh thử thăm dò Thời Tiêu: “ Hay là bốn năm trước mẹ Hứa Minh Chương từng đến tìm cô?”
Thời Tiêu cúi đầu, nhớ lại một buổi chiều hoàng hô