Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341271
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1271 lượt.
Diệp Trì.
Nghĩ đến đây Thời Tiêu không khỏi cảm thấy rùng mình. Nhưng chợt nghĩ, nếu anh ta biết thì còn lâu mới để mình dằn dỗi như vậy. Thời Tiêu thấy hơi yên tâm, mặc dù trong lòng vẫn có cảm giác tội lỗi, khiến cô bắt đầu thấy áy náy.
Đột nhiên cửa phòng tắm kêu “kẹt” một tiếng rồi mở ra. Thời Tiêu vội vàng vớ lấy cái khăn tắm, hốt hoảng che lên người. Cái bộ dáng quýnh quáng của Thời Tiêu khiến Diệp Trì không nhịn được cười. Anh tiến đến gần, ôm lấy Thời Tiêu bước ra ngoài, đặt cô lên chiếc giường lớn ở giữa phòng ngủ, dùng thân hình vạm vỡ và rắn chắc của mình đè lên người cô, đôi mắt như hừng hực lửa cháy. Anh rít qua kẽ răng: “Nhóc con, dám học đòi dỗi anh à?”
Nói rồi Diệp Trì đè lên chặt môi mình vào môi Thời Tiêu. Sau khi chiếm trọn đôi môi của cô, anh liền cắn một cái, Thời Tiêu la lên: “Đau, anh làm cái gì thế hả?”
Cô đẩy anh ra nhưng lại bị một cánh tay của Diệp Trì giữ chặt cả hai tay, kẹp chặt ở trên đầu. Ánh mắt anh lướt xuống dưới, dừng lại ở phần cơ thể không được che đậy của cô. Ánh đèn vàng dịu dàng tỏa sáng, phản chiếu lên cơ thể cô, bao bọc lấy cô bằng một thứ ánh sáng mờ ảo và ấm áp, đẹp đến nao lòng.
Với Diệp Trì đây không phải là thân hình đẹp nhất mà anh từng thấy. Nói thực lòng, bộ ngực của Thời Tiêu chưa đủ đầy đặn, cô lại rất e dè trong chuyện gối chăn, hoàn toàn chẳng có chút kỹ năng nào, không thể so bì với những người đẹp đã từng lên giường với Diệp Trì trước đó. Nhưng chính thân hình bình thường cùng với e dè ấy lại khiến cho Diệp Trì cảm thấy đê mê nhất; thứ cảm giác sung sướng và mãn nguyện ấy thật khó miêu tả. Có tình yêu rồi thì những thứ khác thật sự chẳng còn quá quan trọng nữa. Đôi môi mỏng như cánh bướm nhẹ nhàng lướt trên cổ cô, trượt dần xuống dưới. Anh muốn “mua vui” cho cô, anh biết tất cả những điểm nhạy cảm trên người cô. Về mặt này, Thời Tiêu chưa bao giờ là đối thủ của anh…
Chẳng mấy chốc Thời Tiêu đã nhắm mắt lại, toàn thân run lên. Diệp Trì chớp lấy “thời cơ” đi vào bên trong cô, hai cơ thể hào làm một, bắt đầu những tiết tấu nguyên thủy nhất, khiến hai cơ thể chẳng còn chút khoảng cách. Cả linh hồn và thể xác hòa quyện làm một, thứ cảm giác ấy, có thể vút lên trời, cũng có thể chìm vào đất…
Thứ hai, lúc Thời Tiêu đi làm, vừa vào đến văn phòng đã được thông báo cấp trên cho gọi.
Nói thật lòng, mặc dù cùng làm ở trong một tòa văn phòng, nhưng văn phòng của trưởng phòng ở tận tầng năm, cô cũng chưa từng lên đó bao giờ, ngay cả gặp mặt cũng chỉ có vài ba lần. Lần tr
ước tiếp khách ở nhà hàng Cẩm Giang có thể coi là lần tiếp xúc thân mật nhất với lãnh đạo. Vì thế Thời Tiêu đi rất chậm, trong lòng cứ thấp thỏm bất an, băn khoăn không biết có phải tại mình xin nghỉ dài ngày quá, lãnh đạo cho gọi lên để mắng mỏ hay không? Nhưng cô đã có giấy chứng nhận của bệnh viện rồi, đâu làm trái với quy định?
Hồi đầu, trước khi thi vào làm ở đây, mẹ Thời Tiêu ra sức cổ vũ, nói rằng chỉ cần thi được, vào làm rồi tha hồ mà xin nghỉ, thoải mái hơn nhiều so với các công ty hay cơ quan khác. Ăn lương của nhà nước, làm chuyện gì cũng đơn giản.
Thực ra mẹ cô đâu có biết, làm công chức bây giờ cũng đâu có đơn giản, chuyện làm nhà nước chắc chắn cũng là chuyện của hai mươi năm trước rồi. Chỉ cần người ta không cần bạn, sẽ có hàng trăm hàng ngàn lí do để đuổi bạn đi. Mấy tháng trước cũng có một vụ, thấy bảo cơ quan cô cắt giảm biên chế,hình như là vì có họ hàng thân thích của lãnh đạo nào đó muốn vào đây làm.
Nhưng ai mà ngờ bất ngờ vẫn còn lại ở phía sau. Hôm nay vừa mới đến cơ quan đã nhận được lệnh điều chuyển của cấp trên, chỉ đích danh điều chuyển Thời Tiêu lên thành phố, lại còn vào làm ở bộ phận “hot” màu mè thì cứ phải gọi là…người bình thường đừng hòng mơ vào đó. Những người vào được bộ phận đó đều là những người có máu mặt cả.
Ban đầu trưởng phòng Phạm còn tưởng Thời Tiêu nhờ thanh thế của Hứa Minh Chương. Nhưng nghĩ lại thì thấy không hợp lí lắm. Mặc dù Hứa Minh Chương cũng không phải hạng tầm thường, nhưng bố anh ta chỉ là một cục phó cục công an, ở trong cục công an còn có tiếng nói, chứ ở trong ủy ban thành phố thì chưa chắc đã có uy như thế.
Trưởng phòng Phạm cũng có thể coi là hiểu khá rõ về hai cha con nhà họ Hứa. Nếu Hứa thiếu gia với Thời Tiêu là chơi bời thì không sao, chứ nếu muốn lấy về nhà làm vợ thì e có làm cách mạng gia đình cũng không thể thực hiện nổi, chuyện điều chuyển này chắc chắn không phải là một kẻ mới nhậm chức như Hứa thiếu gia có thể làm được. Do vậy, chắc chắn sau lưng Thời Tiêu còn có ô dù rất lớn khác.
Trưởng phòng Phạm rất tinh ranh, nghĩ thông suốt các nguyên nhân rồi tìm Thời Tiêu lên nói chuyện, nhân tiện lấy lòng luôn, mở rộng mối quan hệ, sau này biết đâu lại có lúc cần nhờ cậy. Ngoài ra ông ta cũng muốn biết “hậu phương” của Thời Tiêu rốt cuộc vững chắc được đến đâu. Vì vậy ông ta liền giả bộ nửa đùa nửa thật.
- Tiểu Thời, chúc mừng cô! Lần này thì thăng chức to rồi, sao không nói trước một câu để cơ quan ta tổ chức bữa tiệc