XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.

n bốn năm trước, đúng vào thời gian nghỉ hè, cô đi làm thêm, vừa về đến chân cầu thang khu chung cư thì nhìn thấy một chiếc xe hơi sang trọng đỗ ở bên đường. Gia đình cô sống ở chung cư của xưởng gang thép, trong một căn hộ kiểu cũ, lúc ấy vẫn chưa được cải tạo hay di dời, những người sống ở đây phần lớn đều là những công nhân của xưởng gang thép. Vì vậy sự xuất hiện của chiếc xe hơi này thật sự rất bắt mắt.
Thời Tiêu không nén được liếc mắt vài lần. Cửa kính xe từ từ hạ xuống, cô nhìn thấy ngồi trên ghế sau xe là một phụ nữ rất xinh đẹp và sang trọng, nhưng ánh mắt có vẻ khinh khỉnh, bà ta nhìn cô từ đầu đến chân khiến Thời Tiêu có cảm giác cô vô cùng hèn mọn và nhỏ bé.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên Thời Tiêu đã biết mẹ Hứa Minh Chương không hề thích mình, thậm chí có thể nói là ghét. Giờ nhớ lại ánh mắt ấy, cô vẫn còn thấy rùng mình.
Thời Tiêu thất thần hồi lâu, nghĩ một lát rồi quyết định không nói. Dù gì chuyện xảy ra đã lâu rồi, giờ có nói đến cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Lục Nghiêm không hỏi tiếp, thực ra trong khoảnh khắc thất thần của cô ban nãy, anh đã hiểu ra,chắc chắn mẹ Hứa Minh Chương đã đến tìm cô. Không cần nghĩ cũng biết những lời mẹ Hứa Minh Chương đã nói sẽ khó nghe như thế nào. Trong mắt bố mẹ của họ, tình yêu thật ra chỉ là một thứ hết sức nực cười, không hề có một chút giá trị so với chuyện lợi ích hay môn đăng hộ đối, hoàn toàn không đáng để nhắc đến.
Điện thoại của Thời Tiêu đột nhiên đổ chuông, cô lấy điện thoại trong túi ra,
- A lô, đang ở bên ngoài tòa nhà trung tâm thành phố, gần cơ quan của Quyên Tử, lát nữa sẽ đi ăn cơm với cô ấy. Ừ! Ok! – nghe giọng Thời Tiêu có vẻ trầm trầm, Diệp Trì biết cô đã hết dỗi rồi. Thấy cô bảo đang ở gần tòa soạn của Quyên Tử nên anh nghĩ cô đang ngồi với Quyên Tử, thế nên không hỏi thêm, chỉ dặn cô đừng ăn mấy thứ linh tinh, rồi bảo cô đến cửa hàng lẩu tự chọn ở gần đó mà ăn, mùi vị cũng được mà cô cũng thích. Nghe thấy Thời Tiêu đồng ý, Diệp Trì mới cúp máy.
Hồ Quân ngồi đối diện liền rút một cây gậy đánh golf ra, nói đùa: “ Diệp Trì, tôi nói thật cậu đừng thấy khó nghe, cậu quản lý Thời Tiêu nhà cậu hơi bị nghiêm ngặt quá đấy, sắp bằng bố cô ấy đến nơi rồi! Cẩn thận kẻo có áp bực sẽ có phản kháng đấy! Hồi đó Đảng của chúng ta cũng giành được chính quyền là nhờ thế đấy!”
- Im ngay!
Diệp Trì cầm trái bóng ném về phía Hồ Quân: “ Cậu rảnh rang thế thì mau xử lý tình hình giao thông của thành phố ta đi, tắc đường đến phát điên lên!”
Hồ Quân đẩy cây gậy đánh bóng ra, lạnh nhạt nói: “ Tắc đường cho đáng đời! Đi mẹ hết xe đạp đi, cho khỏi tắc, đỡ phải nói tôi!”
Diệp Trì phì cười. Hồ Quân bỏ cây gậy xuống, đi đến bên ghế sô pha, nằm thẳng cẳng xuống ghế, thở dài: “Chỉ có cậu là biết thưởng thức! Hay là tôi cũng từ chức, qua chỗ cậu kiếm miếng cơm nhỉ! Chẳng cần gì nhiều, cho tôi làm giám đốc thôi cũng được!”
Diệp Trì chẳng buồn đoái hoài, nghĩ đến chuyện lần trước: “ À phải rồi, cậu có quen mấy gã ở trên thành phố mà vợ tôi tiếp hôm trước không?”
Hồ Quân ngồi bật dậy: “ Cái gì? Ngay cả chuyện này mà cậu cũng ghen à? Thôi đủ rồi đấy Diệp Trì ạ, tôi thấy lo thay cho vợ cậu đấy! Nếu có ngày nào cô ấy đi với thằng khác thật…”
Còn chưa nói hết, thấy mặt Diệp Trì đã sa sầm, ánh mắt sắc lạnh như dao, cứ như thể muốn ăn tươi nuốt sống người khác ngay lập tức, Hồ Quân đành vội vàng im miệng: “ Thôi được rồi,tôi nói sai, chẳng qua tôi chỉ đùa thôi mà, có cần nghiêm trọng hóa lên thế không? Thực ra thì trong ba thằng nhóc ấy cũng có một người đáng lưu ý thật, là con trai của cục phó cục công an, mới tước ngoài về đã được bố sắp xếp cho vào làm ở phòng điều tra kinh tế. Phó phòng Hứa năm nay có cơ hội thăng quan, con đường công danh của thằng nhóc ấy chẳng khác nào được trải thảm đỏ. Nghe nói nó cũng giỏi, “thái hậu” nhà tôi đã nhắm thằng nhóc ấy rồi, đang bàn bạc, muốn vun vào cho con nhóc Đình Đình. Con mắt của “thái hậu” nhà tôi sắc bén thế nào cậu cũng biết rồi đấy. Người bình thường còn lâu mới lọt vào mắt bà ấy!”
Nói rồi Hồ Quân liếc sang Diệp Trì: “ Cậu chớ có nghĩ vẩn vơ nữa! Vợ cậu cũng xinh đẹp, nhưng chưa đến mức khuynh nước khuynh thành, đừng có nhìn ai cũng thành tình địch như thế!”
Diệp Trì bật cười: “ Cút mẹ đi, cậu mà còn không đi là tôi lấy gậy đuổi ra đấy! Tôi còn nhiều việc phải làm, không rảnh rỗi ngồi tiếp cậu đâu!”
Hồ Quân ngoan ngoãn nghe lời, đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, trước khi đi còn dặn dò: “ Đừng quên tối qua chỗ Đình Đình nhé, hôm nay nhà hàng con bé khai trương, cậu không đi, sau này nó quấy nhiễu cậu thì đừng có trách!”






Hồ Đình Đình, con gái út của Tổng tham mưu, em gái của Hồ Quân, kém anh vừa tròn mười tuổi, năm nay mới hai mươi tư. Hồ Đình Đình chính xác là một công chúa nhỏ trong nhà, hoạt bát, nhanh nhẹn, sau khi tốt nghiệp đại học thì ra nước ngoài hai năm, kiếm được một tấm bằng trở về, từ chối sự sắp xếp của bố, không biết ăn nhằm phải cái gì mà một mực đòi phải tự mở nhà hàng của mình.
Ông bà Hồ quả nhiên là nh