Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.

rong cái vẻ ngoài “ngơ ngơ”, Thời Tiêu là một người phụ nữ cực kì lạnh lùng. Trước đây còn dây dưa với Hứa Minh Chương là bởi vì cô thấy áy náy với anh ta, giờ nghĩ lại thấy chuyện đó thật nực cười, cho dù anh có biết chuyện gì đi chăng nữa, anh cũng là người không có quyền khinh bỉ cô nhất trên đời này. Nếu có thể hưởng thụ hiện tại thì chớ có làm cao nữa, dù gì cũng chỉ là một lũ sâu bọ; đó là lý tưởng lớn nhất từ nhỏ đến lớn của Thời Tiêu. Có người tình nguyện thì tội gì không hưởng?
Nghĩ thông suốt rồi chợt thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Thời Tiêu liếc hai bàn tay không của Diệp Trì liền hỏi chẳng chút thiện chí: “ Chúng ta cứ thế này mà đi ư?”
Anh nhoẻn miệng cười, bế cô xuống xe rồi đóng cửa xe lại, khoác vai cô đi vào trong.
- Yên tâm đi, có chồng em ở đây rồi, những việc ấy cứ để anh lo!
Nhìn thấy thư ký Lưu của Diệp Trì đứng cách đó không xa, Thời Tiêu liền hiểu ra, có một “đại quản gia” ở đây rồi thì mọi việc sẽ được thu xếp ổn thỏa thôi.
Tam Á vào tháng một vô cùng đẹp, giống như một thiếu nữ đang độ trăng rằm, kiểu diễm và tươi tắn.
Ở Tam Á bây giờ, thời tiết rất ấm áp, phương Bắc vẫn còn băng tuyết lạnh giá nhưng ở đây thời tiết đã ấm áp như mùa xuân.
Tam Á vào tháng một thật sự mê hồn người, có bãi biển cát trắng mịn cùng với nước biển xanh biếc, những rừng dừa bao la, còn cả những món ăn ngon mà Thời Tiêu rất thích.
Tam Á vào tháng một đã hớp hồn Thời Tiêu, cô dường như là một con bướm đã thoát khỏi cái vỏ kén nặng nề, trở nên nhẹ nhõm và vui vẻ. Lúc này cô giống như một đóa hoa rực rỡ sắc xuân, đẹp kiểu diễm, khiến Diệp Trì càng thêm say đắm và yêu chiều. Tay cầm dép của hai người, anh nhoẻn cười đi theo sau cô, lặng lẽ nhìn cô đi chân trần, nhảy nhót trên lớp cát trắng mịn, trong lòng bỗng dưng trào một cảm xúc lạ lùng. Anh có thể bất chấp hình tượng để dắt tay Thời Tiêu đi ăn hết những món đồ ăn vặt bán trên bãi biển. Buổi tốt, khi hai cơ thể quấn lấy nhau, cảm nhận những cái rùng mình của cô, anh cũng cảm thấy thỏa mãn.
Nằm trên chiếc giường lớn của khách sạn, mồ hôi đầm đìa trên cơ thể,ôm chặt thân thể mềm mại của Thời Tiêu, Diệp Trì lần đầu tiên cảm thấy, có lẽ đây chính là hạnh phúc, chẳng trách mà ai ai cũng muốn có nó.
Chỉ vỏn vẹn có ba ngày ngắn ngủi mà dường như Thời Tiêu đã thoát xác thành một con người khác, gần như quên hết những phiền muộn trong lòng, chỉ còn lại niềm vui. Ba ngày đủ để khiến cho trái tim Thời Tiêu lắng xuống, cũng khiến cho cô cảm nhận được sự chân thực của cuộc hôn nhân này.
Về sau Thời Tiêu nhiều lần nghĩ, có lẽ chính trong ba ngày này, một thứ tình yêu mới đã bắt đầu nảy mầm, chỉ có điều cô vẫn lơ mơ không nhận ra mà thôi.






Từ Tam Á trở về cũng đã sắp hết năm, cơ quan Thời Tiêu bắt đầu phát thưởng cuối năm. Mặc dù Thời Tiêu mới đến chưa đầy một tháng nhưng cũng được “vụ mùa lớn”.
Thời Tiêu cũng cảm thấy hơi phấn khởi, lúc trước làm việc ở bộ phận kế hoạch hóa gia đình, đã chẳng có màu mè gì thì thôi, đến Tết, quà cáp người ta phát cho bạn toàn là những thứ người khác đã chọn chán chê rồi còn thừa lại, đâu có gi
ng như bây giờ, Thời Tiêu chẳng phải bận tâm chuyện gì, thậm chí còn có người mang đến tận nhà cho cô.
Nhưng sau khi kích động, Thời Tiêu thực sự có chút lúng túng. Chỗ “củi gạo dầu muối” này, nhà cô thực sự không dùng hết. Anh chàng Diệp Trì cực kỳ kỹ tính, gạo phải ăn có chất hữu cơ, rau phải là loại không có chất hóa học gây hại, dù sao, những đồ ăn này đều do Tiểu Lưu cách mấy ngày lại cho người mang đến.
Trừ phi thật cần thiết, nếu không Diệp Trì chẳng bao giờ đụng đến những thứ người khác mua. Nói thật lòng đúng là rất ngon. Thời Tiêu vốn không phải là người kén ăn, nhưng ăn quen gạo ở nhà rồi, cô bỗng thấy gạo của nhà ăn khó nuốt, thói quen đúng là một điều đáng sợ!
- Stop ngay, chúng ta chẳng qua chỉ là bạn bè bình thường, đừng có thân thiết quá! Hơn nữa chị đây lại thù bọn nhà giàu! Mà nói đi cũng phải nói lại, Thời Tiêu, lúc đầu cậu thi vào làm công chức, tớ còn bảo cậu dở hơi, không ngờ làm công chức cũng ngon thế! Những thứ này hai nhà chúng ta ăn nửa năm cũng chưa chắc đã hết, tiết kiệm được ối tiền! Các cụ chắc là mừng lắm đấy! À phải rồi, tớ không nhìn rõ, bộ phận của cậu là bộ phận gì thế?
- Cụ cải cách và phát triển, phòng hành chính!
Tả hồng một tay móc thuốc lá trong túi ra, vừa ngậm vào miệng, còn chưa kịp châm lên đã bị Quyên Tử nhanh tay giật lấy, ném ra ngoài cửa sổ: “No smoking!”
- Được rồi, được rồi! Bà cô tổ ơi, anh không hút là được chứ gì. Thời Tiêu làm ở bộ phận đó là chỗ ngon nhất trong ủy ban thành phố đấy, màu mè nhiều lắm, chuyện này em không hiểu đâu…
sau khi chuyển hết cho hai nhà, chỗ còn lại chuyển sang chung cư nơi Quyên Tử đang ở. Xong việc, Tả Hồng thậm chí chưa kịp uống ngụm nước đã bị Quyên Tử đuổi về. Thời Tiêu đứng cạnh nhìn mà thấy ngại thay.
Căn hộ Quyên Tử ở là một căn chung cư hai phòng ngủ, nói chung cũng không đắt lắm. Có một phòng ngủ là để dành cho Thời Tiêu thỉnh thoảng đến