The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1288 lượt.

a Minh Chương biết, tôi đúng là cực kì ham hư vinh, hơn nữa chồng tôi có thể làm thỏa mãn lòng tham ấy của tôi, sau này bảo anh ta tốt nhất cứ coi như chưa từng quen biết tôi, đừng để lòng tham hư vinh của tôi làm vấy bẩn sự thanh cao của anh ta!”
Nhưng anh biết sớm muộn gì cô cũng sẽ yêu anh, cô buộc phải yêu anh, anh muốn trở thành người đàn ông duy nhất trong đời cô, trong trái tim cô.
Đèn đường đã bật, chiếu sáng không gian âm u, tuyết bắt đầu lất phất rơi, những bông tuyết trắng tinh bay lượn trong không trung, tuyệt đẹp và đầy tự do, nhưng cuối cùng nó vẫn rơi xuống, trở về với đất, thuộc về mặt đất, giống hệt như cô.
Mặc kệ quá khứ là yêu hay hận, tất cả đều đã tan thành mây khói. Nếu đã lựa chọn rồi thì bắt buộc phải từ bỏ. Thời Tiêu mỉm cười nhẹ nhõm: “ Lần trước quên không giới thiệu với anh, đây là Diệp Trì, chồng em. Diệp Trì, đây là anh Lục Nghiêm, đang làm ở viện kiểm sát!”
Sau khi nghe Thời Tiêu giới thiệu, Diệp Trì cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhếch miệng cười đầy phong độ: “ Xin chào!
Lục Nghiêm đứng nguyên tại chỗ nhìn đôi nam nữ lên xe và rời đi, lần đầu tiên có cảm giác chân thật đến thế. Mặc cho trong lòng Minh Chương nghĩ gì, Thời Tiêu thực sự đã thuộc về người khác rồi, tình yêu đã qua đi rồi.
Diệp Trì liếc nhìn Thời Tiêu một lượt rồi cười khẽ: “ Anh chàng này cũng đẹp trai phết đấy!”
Cô ngoảnh đầu sang nhìn anh, nói bằng vẻ rất nghiêm nghị: “ Nói thật lòng, còn kém xa anh!”
Câu nói này chẳng biết cô có nói thật lòng không nhưng lại có thể lấy lòng được “tảng băng” Diệp Trì. Anh toét miệng cười, để lộ hàm răng trắng bóng.
Trong con mắt của Thời Tiêu, Diệp Trì có hàng trăm hàng nghìn khuôn mặt, lúc thì ngang ngược, lúc thì dịu dàng, khi thì sắc bén, nhưng lúc này cô mới phát hiện ra, tất cả những vẻ mặt ấy đều không chân thực bằng vẻ mặt cười lúc này.
- Cô nhóc ngốc nghếch này….
Diệp Trì đưa tay lên xoa đầu Thời Tiêu, ánh mắt yêu thương lấp lánh ánh đèn màu.
Thời Tiêu chợt ngẩn người,đến lúc cô định thần lại mới phát hiện ra hai người không phải đang trên đường về nhà.
- Đi đâu thế? Muộn thế này rồi?
Diệp Trì với tay bật loa lên, trong phút chốc, trong xe tràn ngập tiếng đàn dương cầm du dương, khiến tâm trạng bỗng trở nên thư thái.
- Ra sân bay, đi Tam Á với anh!
Vừa nghe xong câu này, Thời Tiêu ngồi bật dậy, tưởng là mình nghe nhầm: “Cái gì? Diệp Trì, anh điên à, ngày mai em còn phải đi làm mà!”
Diệp Trì nhướng mày: “ Yên tâm, anh đã xin nghỉ cho em rồi! Không có em trái đất vẫn quay mà!”
Thời Tiêu cảm thấy mình có nổi cáu với Diệp Trì cũng vô ích, liền hít sâu một hơi rồi hỏi: “ến đó làm gì?”
- Tham gia một hội nghị, tối qua anh nhớ là đã nói với em rồi mà!
Mặt Thời Tiêu hơi đỏ lên, sau khi làm “chuyện đó” xong mà cô vẫn nhớ được những lời anh nói mới tài. Cô nghiến răng gắt: “ Anh đi mà đi, em về nhà!”
Diệp Trì liếc cô một cái rồi phì cười, với lấy cái gương trong ngăn kéo ô tô rồi đưa cho cô, nói đùa: “ Em soi đi, nhìn bộ dạng em lúc này chẳng khác gì một con mèo đang xù lông! Hay là chúng ta cũng nuôi một con đi, đáng yêu lắm đấy!”
Thời Tiêu thấy mình với Diệp Trì cứ như thể ông nói gà, bà nói vịt liền gạt tay anh ra, hậm hực ngoảnh đầu ra ngoài cửa sổ.
Xe dừng lại ở bãi đỗ xe sân bay. Diệp Trì xuống xe, đi sang bên kia mở cửa cho Thời Tiêu, nhẹ nhàng hôn lên trán cô: “ Hội nghị này kéo dài đến ba ngày, để em ở nhà một mình anh không yên tâm. Em quên chuyện lần trước em bị sốt rồi à? Nào, đừng giận nữa, lần sau anh hứa sẽ báo trước với em, thế có được không? Yên tâm, chủ nhật là chúng ta sẽ về rồi mà! Nào!”
Nghe Diệp Trì thì thầm dỗ dành, Thời Tiêu chợt phát hiện, muốn dỗi với anh chẳng phải chuyện đơn giản. Hơn nữa cô cũng biết, Diệp Trì nếu đã muốn cô làm gì thì cho dù cô có phản đối cũng chẳng có tác dụng. Nhớ lại lần trước mình bị ốm, Diệp Trì đã không quản đêm hôm khuya khoắt quay về, mặc dù không hiểu gì về công việc của của anh nhưng cô cũng loáng thoáng biết được công việc của anh quan trọng hơn mình nhiều. Công việc của cô nói dễ nghe một chút là công chức, nói khó nghe thì đó là công việc của một lũ mọt sống dựa vào xuất thân và các mối quan hệ. Về mặt này, Thời Tiêu cũng là người “thức thời”. Đã nhìn thấy nhiều đồng nghiệp của mình dựa vào các mối quan hệ để tiến thân, có sự nghiệp ổn định, cô cũng thấy ngưỡng mộ và đố kỵ. Nếu có thể dựa vào các mối quan hệ, đương nhiên cô sẽ không từ chối.
Hồi trước, vì chuyện điều chuyển công việc mà cô dỗi với Diệp Trì chẳng qua là bởi cô sợ chuyển sang chỗ làm mới sẽ đụng mặt Hứa Minh Chương mà thôi. Nhưng bây giờ cô đã nghĩ thoáng hơn rồi. Thực ra cô chịu đủ rồi, giống như Quyên Tử từng nói: “ Tiêu Tiêu à, cậu chẳng còn giống cậu nữa rồi, cậu có biết không hả? Tự soi gương đi, cậu bây giờ như con dở hơi ấy,sống thoải mái một chút không được sao? Vì Hứa Minh Chương mà thành ra thế này, có đáng không
Đúng thế, có đáng không? Mẹ anh ta đã sỉ nhục mình trước, rồi đến anh ta cũng tỏ ra khinh thường mình. Nghĩ lại, mình đâu làm gì có lỗi với anh ta?
Bên t