Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.
chuyện cho rõ ràng nhưng về sau nhìn thấy bộ dạng của Hứa Minh Chương, anh lại cảm thấy như thế này cũng tốt, ai đi đường nấy,để lại chút tiếc nuối cũng chẳng làm sao, dù ngày tháng còn dài, vẫn phải tiếp tục
Nhưng lúc này, Lục Nghiêm có thể cảm nhận rõ ràng Hứa Minh Chương đang có cái gì đó bất thường, ánh mắt ảm đảm, nhìn thẳng về phía sau lưng anh, khiến cho Lục Nghiêm không khỏi sởn gai óc, ngoảnh đầu nhìn theo ánh mắt Hứa Minh Chương, vừa hay nhìn thấy đoàn lãnh đạo cấp cao bước vào cùng với Thời Tiêu đang e dè cúi đầu, mái tóc đen xõa xuống che đi khuôn mặt cô. Mặc dù trong nhà ăn hết sức ồn ào nhưng cảnh tượng này khiến anh thấy cô như đang một mình đi trong đêm tối, cực kì cô độc và sợ hãi.
Lục Nghiêm kinh ngạc hồi lâu: “Sao cô ấy lại ở đây?”
Hứa Minh Chương lập tức thả lỏng mình, thu lại ánh nhìn, trên mặt hiện lên nụ cười châm biếm: “ Cậu không biết à, hồi đầu cậu cứ xem thường cô ta. Sở dĩ cô ta đá Tưởng Tiến là bởi vì muốn leo vào nhà họ Diệp đấy. Giờ cô ta đã là chị dâu của Diệp phó thị trưởng, dâu trưởng của nhà họ Diệp. Nếu không phải mẹ tôi nói rõ chân tướng sự việc thì đến giờ tôi vẫn bị bịt mắt. Cô ta là người đàn bà vô tình, ham vinh hoa phú quý. Bao nhiêu năm nay dường như tôi đã tự đẩy mình vào một giấc mộng do chính mình thêu dệt nên. Giờ tỉnh lại mới biết mình ngu xuẩn đến thế nào. Vì vậy giờ tôi rất tỉnh táo, chưa bao giờ tỉnh táo như bây giờ…”
Lục Nghiêm ngây người, không tự chủ được đưa mắt nhìn Hứa Minh Chương, cứ cảm thấy tình huống này có gì đó không ổn, nhưng chưa kịp hỏi tiếp thì phó viện trưởng Lý, cấp trên của Lục Nghiêm, đang ngồi cùng với Diệp thị trưởng đã nhìn thấy bọn anh và vẫy tay gọi bọn họ sang.
Diệp phó thị trưởng phụ trách công-kiểm-pháp [1'>, hoàn cảnh và thân thế của Lục Nghiêm cùng Hứa Minh Chương ra sao những người ngồi đây đều nắm rõ, do vậy có gọi hai người họ sang ăn cơm cùng cũng là chuyện thường tình. Nào ai ngờ Thời Tiêu lại có ân oán với hai người họ.
Nhìn thấy bóng Hứa Minh Chương và Lục Nghiêm đang tiến lại gần, Thời Tiêu nhất thời không biết nên phản ứng ra sao, dường như cơ thể cô bị làm phép gắn chặt xuống ghế, chỉ biết ngẩn ra nhìn họ đến gần. Mặc dù đã làm công tác tư tưởng cho bản thân nhưng lúc Hứa Minh Chương mang theo ánh mắt và nụ cười khinh bỉ đến gần, cô vẫn chẳng thể kiềm chế nổi nỗi đau bùng lên trong lòng. Thời Tiêu cảm thấy lồng ngực như bị ai bóp nghẹt, đau đến không thể chịu được.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, chẳng mấy chốc Thời Tiêu đã ph, cho dù cô không muốn có bất kì quan hệ nào nữa nhưng Hứa Minh Chương rõ ràng không có ý bỏ qua cho cô. Hứa Minh Chương lần lượt chào hỏi các vị lãnh đạo rồi đánh mắt về phía Thời Tiêu.
Diệp Sinh vui vẻ giới thiệu: “ Đây là Tiểu Thời, nhân viên mới chuyển đến làm việc ở cục cải cách và phát triển. Còn đây là cậu Hứa làm việc ở bộ phận điều tra kinh tế. Đây là cậu Lục, làm việc ở viện kiểm sát tối cao!”
Hứa Minh Chương nhếch môi cười. Nụ cười ấy khiến Thời Tiêu lạnh người: “ Diệp phó thị trưởng chắc là không biết đâu nhỉ, Thời Tiêu là đàn em của tôi và Lục Nghiêm đấy!”
Mặt Thời Tiêu trắng bệch ra. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của Diệp Sinh. Cô cắn chặt môi, ngẩng đầu miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo: “ Chào anh Lục, chào anh Hứa, lâu quá không gặp!”
Hứa Minh Chương cười ha ha: “ Đúng là lâu lắm không gặp, anh còn nhớ em Thời hình như học ở khoa quản trị kinh doanh thì phải, sao lại làm việc ở ủy ban thành phố thế này? Đúng là quá bất ngờ!”
Diệp Sinh khẽ nhíu mày, hết nhìn Lục Nghiêm và Hứa Minh Chương rồi lại quay sang nhìn Thời Tiêu.
Thức ăn ở nhà ăn cũng không tồi, nhất là hôm nay cùng đi ăn với mấy lãnh đạo nên toàn món ngon. Đáng tiếc là “con lợn tham ăn” Thời Tiêu hôm nay chẳng thấy ngon miệng chút nào, từ đầu đến cuối chỉ cắm đầu vào ăn, ăn vội vàng cho xong bữa rồi đứng dậy cáo từ trước, thật là thê thảm!
Ra khỏi nhà ăn, Thời Tiêu vẫn còn có thể cảm nhận được ánh mắt dán chặt vào lưng cô. Hứa Minh Chương cười khẩy đầy khinh mạn và chẳng chút giấu giếm, điều này khiến Thời Tiêu gần như không thể chịu đựng được.
[1'> công an – kiểm sát – tư pháp
Thời Tiêu vừa ra khỏi tòăn phòng thì Diệp Trì gọi điện đến: “ Anh đang bị tắc đường, em đợi anh một lát nhé! Ngoan nhé…”
Thời Tiêu cúp máy, đi bộ chậm rãi dọc bên lề đường. Đang là giữa mùa đông, bầu trời hôm nay lại âm u, mới hơn năm giờ chiều mà trời đã tối sầm rồi. Thời Tiêu kéo cao cổ áo, cái lạnh bên ngoài khiến cô rùng mình. Vừa đi đến đầu đường, chiếc Land Rover màu đen quen
thuộc từ đằng sau chạy đến, dừng bên cạnh cô. Cửa xe mở ra, Lục Nghiêm từ trên xe bước xuống, đứng trước mặt Thời Tiêu, nhìn cô bằng ánh mắt dò xét hồi lâu: “ Hóa ra hôm ấy cô không nói đùa, cô đã kết hôn thật, nhưng tôi không tin cô giống như những gì mà Minh Chương nói!”
- Như thế nào?
Thời Tiêu đột nhiên bật cười, lửa giận và sự ấm ức bao nhiêu năm nay tích tụ trong lòng bỗng bùng lên: “ Ham hư vinh đúng không? Anh có thể nói cho Hứ