Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.
phải thôi, tôi tự làm tự chịu, chiều quá thành ra… Cô nàng này là không được chiều quá, càng chiều càng làm căng!”
- Em thấy anh Trì lại lấy đó làm vui thì phải!
Diệp Trì chợt nhớ ra mấy hôm nay hình như là đến tháng của Thời Tiêu, không chuẩn lắm, thường lúc sớm lúc muộn mấy ngày. Lần trước anh còn gọi điện cho chú Phan hỏi thăm, chú Phan bảo hôm nào anh rảnh thì dẫn Thời Tiêu đến, chú sẽ tìm một bác sĩ phụ khoa có kinh nghiệm để làm kiểm tra tổng thể cho Thời Tiêu, còn bảo chuyện này không thể coi thường, phải điều chỉnh cho ổn, sau này mới dễ có bầu.
Diệp Trì chưa bao giờ nghĩ đến chuyện con cái, nhưng sinh một đứa con với Thời Tiêu cũng là một chuyện không tồi, đợi qua đợt bận rộn này anh sẽ cân nhắc cũng không muộn cũng chưa chuẩn bị tư tưởng làm mẹ. Chỉ có hai cụ thèm ôm cháu nội là cứ năm ba ngày lại giục loạn lên, kể từ lúc họ kết hôn đến giờ, không tìm anh thì nói trực tiếp với Thời Tiêu. Thời Tiêu cũng chỉ dạ dạ vâng vâng cho qua chuyện, tìm cách hoãn binh với mẹ anh. Nghĩ đến đây Diệp Trì lại không nhịn được cười.
Đối với chuyện riêng tư này, Diệp Trì còn nhớ rõ hơn cả cô. Thời Tiêu cảm thấy rất khó chịu, vốn muốn mặc kệ Diệp Trì, nhưng tính cách anh không đạt được mục tiêu quyết không bỏ cuộc, anh lại hỏi thêm lần nữa, cho đến khi cô lắc đầu nguầy nguậy anh mới hài lòng.
Thời Tiêu đã thầm nói với mình hàng trăm lần rằng nếu đã có duyên không phận thì nên cắt đứt hẳn đi, không nên qua lại làm gì nữa. Thế nhưng vận mệnh cứ thích trêu đùa, người bạn càng không muốn gặp lại càng bị buộc chặt vào nhau bởi một sợi dây vô hình nào đó, mặc cho bạn ra sức giãy giụa cũng chẳng thể thoát ra.
Ủy ban thành phố, cục điều tra… hai tòa văn phòng ở ngay sát nhau, giữa hai tòa nhà còn được nối với nhau bằng một chiếc cầu thủy tinh ở tầng ba. Đây đúng là oan gia ngõ hẻm!
Đã vậy nhà ăn của cả hai tòa văn phòng lại được thiết kế ở đầu cầu thang tầng ba. Chỉ cần đi ăn là khó mà tránh khỏi đụng mặt nhau. Ba ngày trước, Thời Tiêu còn thấp thỏm bất an, sợ gặp Lục Nghiêm hay Hứa Minh Chương, thế nên cô phải đi vòng xuống dưới tầng, ra ngoài mua cơm hộp ăn tạm, lén lút như trộm cắp.
Phòng hành chính tính cả Thời Tiêu có cả thảy năm người, đều trên ba mươi tuổi, mọi người rất quan tâm chăm sóc Thời Tiêu, khác hẳn khi cô còn làm ở bộ phận kế hoạch hóa gia đình. Thời Tiêu cũng biết, làm ở đây đều là những người “lõi đời”, hoàn cảnh xuất thân của mình ra sao chắc đã bị họ nắm rõ rồi, nếu không một người mới như cô lấy đâu ra được chăm sóc đặc biệt như thế, thậm chí thái độ của họ rõ ràng là đang lấy lòng cô.
Cục cải cách và phát triển ở trên tầng mười, tầng mười một là văn phòng thị trường. Thứ năm, giờ ăn trưa, Thời Tiêu từ chối lời mời nhiệt tình của chị Đoàn ngồi bàn đối diện, thoát thân ra ngoài, đứng đợi cầu thang máy để xuống dưới mua cơm. Cầu thang máy mở ra, Thời Tiêu đi vào trong mới phát hiện ra Diệp Sinh và mấy lạnh đạo khác đều có mặt. Thời Tiêu cắn chặt môi, không biết nên ứng phó ra sao với tình cảnh này, có phải nên giả bộ như không quen biết? Diệp Sinh lên tiếng trước: “ Thời Tiêu, đi ăn cơm à, cùng đi nhé!
Thời Tiêu đi theo Diệp Sinh vào nhà ăn mới phát hiện bình thường trông Diệp Sinh có vẻ dịu dàng là thế, nhưng từ trong con người anh ta vẫn toát lên vẻ mạnh mẽ. Anh ta có thể khiến bạn buộc phải nghe theo anh ta, dù gì thì cũng là em trai của Diệp Trì mà.
Đang là giờ ăn trưa nên nhà ăn đầy ắp người. Cô đi cùng với các lãnh đạo như thế này, muốn không gây chú ý cũng khó. Hơn nữa rõ ràng Diệp Sinh cũng chẳng ngần ngại để người khác biết quan hệ của họ. Thời Tiêu vì ngại ngùng mà từ đầu đến cuối cứ cúi gằm mặt xuống, thỉnh thoảng nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ. Chính vì vậy cô không phát hiện ra, kể từ lúc cô bước vào, ánh mắt ấy đã dán chặt vào cô.
Lục Nghiêm buổi trưa không có chuyện gì nên đã gọi điện tìm Hứa Minh Chương đến nhà ăn cùng ăn cơm. Dù gì cũng làm trong cùng một tòa văn phòng, đi chung cũng rất tiện.
Kể từ lúc ra viện, về nhà một lần, Hứa Minh Chương dường như đã trở thành một người khác hẳn, không nhắc đến Thời Tiêu dù chỉ một từ, dường như con người đó chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh.
Chấp nhận sự sắp đặt đi xem mắt của mẹ, chấp nhận sự sắp đặt về công việc của bố, nhưng Lục Nghiêm dường như cảm thấy Hứa Minh Chương thiếu đi chút gì đó mà nhất thời anh chưa nói ra được.
Sau khi gặp Thời Tiêu, Lục Nghiêm ngẫm nghĩ kĩ lại thấy Thời Tiêu nói đúng, anh quá ngây thơ, bảo bố mẹ Hứa Minh Chương chấp nhận Thời Tiêu thật sự rất khó, cho dù có miễn cưỡng chấp nhận thì tương lai ra sao cũng chẳng ai dám chắc.
Hơn nữa Thời Tiêu nói cô đã kết hôn rồi, ban đầu Lục Nghiêm còn nghĩ cô bịa ra để che mắt Hứa Minh Chương nhưng ngày hôm ấy thấy cô nghe điện thoại, anh nghĩ rằng đó đúng là sự thật, mà cho dù cô chưa kết hôn thì chắc cũng đã có một người bạn trai bàn tính chuyện cưới xin rồi, khẩu khí tự nhiên ấy chỉ có thể nói với một người cực kì thân cận mà thôi.
Vì vậy mặc dù cuối cùng Lục Nghiêm nói hy vọng Thời Tiêu và Hứa Minh Chương gặp mặt để nói